Bà nội theo người ta đi hái nấm, hái về một đống nấm đỏ mũ trắng.
Bà nói sẽ nấu món gà hầm nấm để cải thiện bữa ăn cho cả nhà.
Tôi lên tiếng nhắc nhở: “Mấy cây nấm này có độc, ăn vào sẽ ch .t người đấy.”
Ba tôi ghét tôi nói những lời xui xẻo, liền phạt tôi phải ăn hết đống nấm đó.
Lúc tôi choáng váng, hoa mắt, miệng cầu cứu thì họ lại mắng tôi là giả vờ.
Thế là, tôi ch .t tại đêm hôm đó.
Không ai trong nhà rơi một giọt nước mắt, đổ hết món gà hầm nấm đi, rồi qua loa chôn cất tôi.
Lúc tôi mở mắt ra, bà nội đang múc món gà hầm nấm, tôi thì yên ổn bưng thức ăn đặt lên bàn.
Bà nội gắp cái đùi gà cho em trai tôi, nói: “Cháu đích tôn, phải ăn nhiều một chút thì mới mau lớn nha.”
1.
Món gà hầm trong nồi thơm nức, tôi đang máy móc đảo đều bằng chiếc xẻng gỗ.
Phòng khách, ba mẹ, bà nội và em trai đang vui vẻ xem tivi.
Mẹ tôi hét lên: “Còn chưa xào xong hả? Đồ ch .t tiệt, lại lười nhác đúng không?”
Tôi nhìn mớ nấm đã rửa sạch, bưng lên đổ hết vào nồi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi mới thực sự cảm nhận được, tôi đã sống lại.
Tôi đậy nắp nồi lại, trả lời mẹ:
“Mẹ, sắp xong rồi, nấm hầm lâu một chút mới thơm.”
Bà nội đứng dậy, vỗ tay nói: “Không được, tao phải vào bếp trông chừng, cái con ch .t dẫm này lại ăn vụng cho mà xem!”
Nói xong bà kéo ghế ngồi ngay trong bếp.
Tôi gượng cười: “Bà nội yên tâm, cháu không ăn vụng đâu.”
Bà nội hừ một tiếng: “Mồm miệng dẻo quẹo, tay chân lười nhác, mày nói không ăn là không ăn chắc? Mày lại đang dỗ ngon dỗ ngọt để tao không để ý mà ăn vụng nhiều hơn đúng không!”
Tôi cười trừ, không đáp lại.
Ha, tôi mà thèm ăn à? Tôi vẫn còn muốn sống đây.
Sau khi món gà hầm nấm hoàn thành, bà nội đích thân bê ra bàn ăn.
Tôi đứng trong bếp nhìn tay mình, vẫn chưa hoàn hồn khỏi niềm vui sống lại.
Mẹ tôi lại hét: “Vương Lai Nhi, ăn cơm thôi, còn chậm chạp gì nữa!”
Bà nội nói: “Gọi nó làm gì, nó không ăn chắc là không đói, để phần cho cháu đích tôn của tôi ăn thêm tí thịt!”
Tôi vội chạy ra, ngồi xuống bàn ăn.
Bà nội gắp đùi gà cho em trai: “Cháu đích tôn à, ăn nhiều vào, lớn lên mới khỏe mạnh.”
Rồi gắp cái còn lại cho ba tôi: “Con trai đi làm bên ngoài vất vả, cũng phải bồi bổ chứ.”
Phần còn lại của món gà cũng được chia hết, chỉ để lại ít nấm và nửa bát canh đưa cho tôi.
“Này, mày cũng nếm thử đi, đừng nói tao đối xử không tốt với mày!”
Tôi đẩy cái bát lại: “Bà nội, cháu là con gái, không xứng ăn đồ tốt thế này. Cháu nghe nói canh gà rất bổ, ba vất vả như vậy, để ba uống thêm đi ạ.”
Cả nhà ngạc nhiên nhìn tôi, ba nói: “Ừ, hiểu chuyện rồi đấy, biết hiếu thuận với ba rồi.”
Nói xong ông bưng bát uống sạch.
Ừm, nghĩ tới đời trước ông ép tôi ăn nấm độc, tôi chỉ mong có thể múc thêm vài bát nữa cho ông.
Ba mẹ và bà nội ăn rất nhanh, nhìn họ vét sạch thịt gà có độc trong bát, tôi hài lòng gật đầu.
Em trai còn nhỏ, ăn chậm, tôi cố tình nhìn chằm chằm đùi gà trong bát nó, còn liếm môi.
Nó thấy tôi thèm thuồng, liền bắt chước điệu bộ cả nhà: “Đồ bồi tiền hàng, nha đầu ch .t tiệt kia, mày không xứng ăn đồ ngon!”
Nói xong há to mồm cắn đùi gà, nhai lấy nhai để nuốt ừng ực.
Ba mẹ và bà nội nghe vậy, cùng nhau cười nở hoa.
Bọn họ thấy em trai tôi thật đáng yêu, thật lanh lợi.
“Nhỏ vậy mà đã biết giữ của, sau này nhất định giỏi kiếm tiền!” Họ vừa khen, vừa cười vui vẻ.
Tôi lặng lẽ gặm bánh bao, trong lòng cũng nở nụ cười sung sướng.
Tôi thật sự rất mong chờ cảnh họ trúng độc.
Bà nội nói với ba: “Mấy cây nấm này là anh cả mày bảo chị dâu mày dắt tao đi hái đấy, người ta bán ngoài chợ đắt lắm! Ngon ghê, mấy hôm nữa tao đi hái tiếp, xào chay chắc cũng ngon.”
Tôi thầm nghĩ, mấy hôm nữa chắc mấy người sẽ phải nằm trong quan tài rồi.