Skip to main content

[5]

13.

Lúc dậy lần nữa, tôi thấy mình đang ở bệnh viện.

Tôi đã được cứu rồi.

Phản ứng đầu tiên của tôi là tìm kiếm Diệp Thỉnh Thời.

Anh thực sự đang ngồi ngay bên cạnh giường bệnh của tôi.

Tư thế ngồi đoan chính, nhìn tôi, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Khương Tồn, em tỉnh rồi, thật tốt quá.”

Tôi sững sờ.

Trước đây, tôi từng rất khó tin,

Rằng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khi anh bước ra khỏi phòng rồi quay lại,

Anh liền có thể chắc chắn rằng tôi đã bị thay thế.

Là trực giác.

Là trực giác của một người yêu sâu sắc.

Cũng giống như bây giờ,

Người đàn ông trước mặt tôi, mang gương mặt y hệt Diệp Thỉnh Thời.

Nhưng tôi biết, đó không phải là anh.

“Anh tôi đâu?”

Tôi hỏi.

Người đàn ông kia vẫn giữ nguyên nụ cười đó.

“Em nói gì cơ?”

Tôi siết chặt ngón tay, giọng gấp gáp :
“Anh tôi đâu rồi? Hệ thống đã đưa anh ấy đi đâu?”

Nụ cười vẫn không đổi.

Nhưng anh ta đứng dậy, tạo khoảng cách với tôi.

“Có lẽ em vừa tỉnh dậy nên đầu óc chưa tỉnh táo.”
“Em bị ngã từ vách núi xuống khi đang quay phim.”
“Chúng tôi tìm thấy em và đưa em đến bệnh viện.”
“Khương tiểu thư, em không có anh trai.”

“Tôi muốn gặp Diệp Thi Nhĩ.”

Cuối cùng, cô ta cũng đến.

Diệp Thỉnh Thời chính tay đưa cô ta đến bệnh viện.

Trước khi rời đi, anh còn dịu dàng dặn dò cô ta nhớ về nhà sớm.

Tại cửa phòng bệnh, bọn họ tình cảm quấn quýt lấy nhau một lúc lâu.

Sau đó, cô ta ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cô muốn gặp tôi?”

Cô ta nghiêng đầu, nhướng mày nhìn tôi.

“Anh tôi đâu?”

“Bọn cô đã thay thế anh ấy rồi sao?”

Nghe vậy, cô ta khẽ cười.

“Hai anh em các người đúng là một khuôn mẫu mà.”

“Anh ấy đang ở đâu?”

Tôi gằn giọng truy hỏi.

“Có phải anh ấy cũng giống như tôi, bị hệ thống ép đổi sang một cơ thể khác không?”

“Không.”

Cô ta bình thản nói :
“Anh ta đã bị hệ thống xóa sổ rồi.”

“Không thể nào.”

“Cô lừa tôi.”

“Tin hay không thì tuỳ cô.”
“Tôi cũng chẳng cần thiết phải giải thích với cô.”

Tôi siết chặt tay, hạ giọng hỏi :
“Anh ấy bị thay thế rồi, nghĩa là cô đã thất bại trong việc chinh phục anh ấy.”
“Vậy tại sao cô vẫn còn ở trong cơ thể của tôi?”

Lần này, cô ta nhìn tôi, khẽ nhếch môi, cười nhạt :
“Vì tôi ngoan ngoãn nghe lời.”
“Tôi đi theo đúng lộ trình mà hệ thống sắp đặt, không sai dù chỉ một bước.”
“Nếu không phải vì ý chí của Diệp Thỉnh Thời phá vỡ cân bằng, anh ta cũng sẽ không bị thay thế.”
“Anh ta đã không chịu nghe lời…”
“Vậy thì hãy hủy bỏ anh ta đi.”
“Không thể làm anh trai của tôi? Thì còn rất nhiều người khác có thể thay thế mà.”

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

Chậm rãi nói tiếp :
“Thực ra, tôi cũng không cam tâm.”
“Rõ ràng tôi đã lấy được cơ thể của cô.”
“Nhưng người anh ta yêu, vẫn chỉ là cô.”
“Rõ ràng tôi mới là nhân vật chính trong câu chuyện này.”
“Nhưng sự tồn tại của cô…”
“Lại khiến tôi sống như một nữ phụ.”
“Nhưng bây giờ thì tốt rồi.”
“Cô không còn là ngoại lệ trong câu chuyện này nữa.”
“Từ giờ về sau, cô sẽ chỉ là một tấm nền mờ nhạt trong cuộc đời tôi mà thôi.”

Sau khi Diệp Thi Nhĩ rời đi, quản lý của tôi đến thăm tôi.

Cô ấy vẫn là dáng vẻ quen thuộc đó.

Vẫn là ánh mắt đầy quan tâm, lo lắng.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô ấy hoàn toàn quên mất chuyện đã đẩy tôi xuống vực núi.

Tựa như khoảnh khắc đó chỉ là một sự kiện mà cô ấy bị người khác điều khiển.

“Em hôn mê suốt một thời gian.”
“Trong lúc đó, bộ phim của chúng ta đã công chiếu rồi.”
“Phản ứng khán giả rất tốt.”

Cô ấy đặt một chồng kịch bản mới lên bàn bệnh viện, hứng khởi nói :
“Em xem này, rất nhiều đoàn phim muốn hợp tác với em.”
“Khương Tồn, tương lai của em rất sáng lạn đó.”

Tôi cố giữ mình bình tĩnh.

Sắp xếp lại mọi chuyện.

Tìm cách cứu anh trai.

Anh nhất định cũng giống tôi.

Sau khi bị thay thế, bị hệ thống đẩy vào một cơ thể khác.

Tôi phải tìm được anh.

Vậy nên, tôi bắt ép bản thân phải ăn uống đầy đủ.

Nghiêm túc phục hồi chức năng.

Nhanh chóng quay lại trạng thái làm việc.

Chỉ cần tôi tiếp tục đóng phim.

Chỉ cần tôi vẫn là một người của công chúng.

Anh rồi sẽ có cách tìm được tôi thôi.

Tôi nhấn chìm mình trong công việc.

Quay phim, chạy lịch trình, tham gia show truyền hình.

Bận rộn đến mức không còn thời gian suy nghĩ.

Nhưng rồi, tôi dần nhận ra,

Có một phần trong trí nhớ của mình đang ngày một trống rỗng.

Rất nhiều chuyện tôi không thể nhớ ra được.

Tôi và Diệp Thỉnh Thời lần đầu gặp nhau thế nào?

Anh lần đầu tiên ôm tôi ra sao?

Những ký ức đó cứ như bị ai đó ép buộc xóa đi.

Càng ngày càng mờ nhạt.

Tôi bắt đầu viết lại mọi thứ vào sổ tay.

Từng chi tiết về tôi và anh.

Nhưng tôi phát hiện ra,

Tốc độ tôi quên đi, nhanh hơn tốc độ tôi có thể ghi chép lại rất nhiều.

Hóa ra, muốn nhớ một người lại khó đến vậy.

Vậy thì trong suốt mười năm dài đằng đẵng, anh đã phải làm thế nào để ghi nhớ tôi?

Cuộc sống mới nhấn chìm tôi.

Bạn bè mới, bộ phim mới, giải thưởng mới.

Mọi thứ đẩy tôi đi về phía trước như một cơn sóng thần.

Năm tháng cứ thế trôi qua.

Tôi chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu kịch bản, quay phim không ngừng.

Bận đến mức… gần như quên đi chính mình.

Một ngày nào đó.

Bạn tôi gửi thiệp cưới.

Tôi đến dự.

Trong buổi lễ, bó hoa cưới vô tình rơi vào tay tôi.

Mọi người xung quanh vỗ tay chúc mừng.

Tôi mỉm cười, khẽ nói :
“Cảm ơn.”

Nhưng trong đầu lại trống rỗng.

Có phải… tôi đã từng có một người mà mình rất thích không?

Nhưng tôi không thể nhớ ra.

Rồi một ngày, tôi chuyển nhà.

Khi dọn đồ trong tủ quần áo, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay.

Trên bìa sổ, có một dòng chữ nguệch ngoạc viết tay :
<Hệ Thống Thay Thế>

Bên trong, là những ghi chép về tôi và Diệp Thỉnh Thời.

Tôi cau mày, lật vài trang, cảm thấy xa lạ đến khó tin.

“Cái này là gì?”

Tôi cầm sổ, đưa cho quản lý :
“Sao em không có chút ấn tượng nào nhỉ?”

Cô ấy nhận lấy, nhưng thậm chí không thèm xem qua.

Chỉ thản nhiên nói :
“Không phải chuyện quan trọng đâu.”
“Nhanh chóng dọn dẹp đi, xe chuyển nhà sắp đến rồi.”

Từ sau ngày hôm đó,

Tôi không bao giờ nhìn thấy cuốn sổ đó nữa.

14.

Lễ trao giải kết thúc.

Tôi ở hậu trường, tham gia phỏng vấn trực tiếp.

Phóng viên mỉm cười hỏi :
“Trong sự nghiệp của cô, có một bộ phim cũ từng gây tiếng vang rất lớn.”
“Bộ phim đó khắc họa tình cảm cấm kỵ giữa anh em ruột một cách xuất sắc.”
“Là một người hâm mộ lâu năm, tôi rất tò mò——”
“Cô lấy cảm hứng diễn xuất từ đâu vậy?”

“Cảm hứng diễn xuất…”

Câu hỏi này khá bình thường.

Tôi lẽ ra nên dễ dàng trả lời mới phải.

Nhưng ngay lúc đó, tôi bỗng nghẹn lời.

Trong đầu thoáng qua một hình ảnh,

Hoàng hôn ngày mưa.

Cây cọ nhỏ đung đưa trên ban công một căn hộ.

Và một mùi hương,

Hương gỗ mun trầm ấm, phảng phất đâu đó trong không khí.

Một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt bất ngờ ập đến.

Nước mắt trào lên, nhanh hơn cả lý trí.

Tôi sững sờ.

Tại sao…

Tại sao tôi lại muốn khóc?

Nhận ra đây là buổi phát sóng trực tiếp, tôi lập tức cố gắng kiềm chế.

Nhưng nước mắt không chịu nghe lời.

Phóng viên cũng nhận ra sự bất thường của tôi.

Cô ấy nhanh chóng đưa tôi khăn giấy.

“Xin lỗi…”

Tôi gượng cười, nhận lấy giấy lau mặt.

“Tôi cũng không biết tại sao mình lại thế này nữa.”

“Không sao đâu.”

Phóng viên tiếp tục hỏi :
“Cô có anh trai không?”

Tôi khựng lại.

Cổ họng như bị chặn bởi một tảng đá vô hình.

Qua một giây, tôi bình thản trả lời :
“Không có.”

Thấy tôi đã bình tĩnh lại, cuộc phỏng vấn tiếp tục.

“Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ chọn vài câu hỏi từ khán giả đang xem trực tiếp nhé!”

Tôi cùng nhân viên nhìn lên màn hình.

Đa số đều hỏi về bộ phim mới.

Tôi cẩn thận trả lời từng câu.

Nhưng khi tôi đang nói, đột nhiên có một dòng bình luận xuất hiện.

[Nữ chính, chị mau nhớ lại đi.]

Nó chỉ lóe lên trong nháy mắt, rồi bị các bình luận khác đẩy xuống.

Tôi giật mình.

Nhưng vẫn tiếp tục trả lời câu hỏi về bộ phim mới như bình thường.

[Nữ chính, chị mau nhớ lại đi.]
[Chị đang bị hệ thống kiểm soát, chị…]

Nó lại xuất hiện.

Nhưng một lần nữa, bị những bình luận khác che mất.

Và rồi, không thấy xuất hiện nữa.

“Được rồi, vậy là buổi phỏng vấn trực tiếp của chúng ta đã đến hồi kết!”

MC chuẩn bị đóng livestream.

Nhưng ngay lúc đó, khung bình luận bỗng nhiên phát điên.

Số lượng comment tăng vọt.

Nội dung chỉ có ba chữ.

[Diệp Thỉnh Thời]
[Diệp Thỉnh Thời]
[Diệp Thỉnh Thời]

Bình luận dày đặc, chiếm cứ toàn bộ màn hình.

Tôi mở miệng, muốn hỏi.

“Đây là…”

Nhưng MC lập tức tắt livestream.

Quản lý bước vào, lấy túi xách của tôi.

“Đi thôi, mọi người đang đợi em ở tiệc mừng công đó.”

Tôi mông lung đi theo cô ấy lên xe.

Xe chạy qua những con phố sầm uất của thành phố.

Suốt dọc đường, quản lý nói về kế hoạch quảng bá phim mới.

“Khương Tồn à, năm đó chị đã không nhìn nhầm em.”

Đèn đỏ, xe dừng lại.

Bên ngoài bắt đầu mưa.

“Lâu lắm rồi mới mưa.”

Tôi khẽ nói.

“Ừ, mấy năm nay lượng mưa ít hơn hẳn.”

Quản lý đáp.

Tôi hạ kính cửa sổ.

Tòa cao ốc đối diện sáng rực ánh đèn.

Màn hình quảng cáo LED khổng lồ phát sóng quảng cáo nước hoa xa xỉ.

Diệp Thi Nhĩ xuất hiện trên màn hình.

Nở nụ cười hoàn mỹ.

Ầm,

Tiếng sấm rền vang, chấn động cả bầu trời.

Tôi buột miệng nói :
”… Khuôn mặt đó là của em.”

“Em nói gì cơ?”

Quản lý quay đầu nhìn tôi, khó hiểu hỏi.

Diệp Thỉnh Thời.

Những đoạn ký ức bị xóa bỏ, ồ ạt tràn về, đâm xuyên tâm trí tôi như ngàn mũi kim nhọn.

“Anh à, nếu em bị hệ thống điều khiển, anh nhất định phải—”

“Không bao giờ có chuyện đó, Nhĩ Nhĩ.”

“Anh là anh trai em.”

“Một người anh trai thực sự sao có thể nỡ lòng nào hủy hoại em ấy chứ?”

“Tình cảm của tôi dành cho em ấy vượt xa những thứ tầm thường về thể xác, làm sao tôi có thể chỉ vì tức giận mà cưỡng ép em ấy.”

“Mười năm qua, hệ thống chết tiệt đó đã tìm đủ mọi cách để khiến tôi quên em ấy.”

“Ép tôi yêu một kẻ đã chiếm lấy cơ thể của em ấy.”

“Nhưng ai cũng được phép quên em ấy.”

“Duy nhất chỉ có tôi, tuyệt đối không thể!”

“Nếu tôi quên em ấy, thì em ấy sẽ hoàn toàn biến mất!”

Xe khởi động.

Mưa quất vào cánh tay tôi.

Tôi hít một hơi lạnh, trầm giọng nói :
“Dừng xe.”

Quản lý quay sang nhìn tôi :
“Em sao thế?”

Tôi mất kiên nhẫn, lớn giọng hét :
“DỪNG XE!”

Xe phanh gấp, dừng bên lề đường.

Tôi xuống xe, vòng qua ghế lái, đẩy quản lý ra ngoài.

Cướp tay lái.

Chân đạp ga, phóng thẳng về nhà họ Diệp.

Ba mẹ nhà họ Diệp đã di cư ra nước ngoài từ lâu.

Bây giờ, người duy nhất sống trong căn nhà đó,

Là kẻ đã đánh cắp cơ thể tôi.

Diệp Thi Nhĩ.

Cửa mở ra.

Người đứng sau không phải là cô ta.

Mà là một người đàn ông xa lạ.

“Cô tìm ai?”

Tôi lạnh giọng :
“Diệp Thi Nhĩ đâu?”

“Cô tìm cô ấy làm gì?”

Không trả lời, tôi thẳng tay đẩy hắn ta ra.

Bước vào phòng khách.

Cảnh tượng đập vào mắt tôi,

Là “Diệp Thỉnh Thời” đang quỳ trên sàn.

Người đàn ông giống hệt anh.

Nhưng không phải anh.

Anh ta ngẩng đầu, nhìn tôi với khuôn mặt bê bết máu.

“Ngạc nhiên lắm sao?”

Diệp Thi Nhĩ bước ra từ phòng trong, áo choàng tắm lỏng lẻo trên người.

Cô ta điềm nhiên mỉm cười, nhếch môi :
“Giờ thì anh trai yêu tôi lắm đấy.”

Vừa dứt lời, “Diệp Thỉnh Thời” lập tức quỳ bò đến bên cô ta, ôm chặt lấy chân cô ta, khóc lóc van xin.

“Nhĩ Nhĩ, đừng rời xa anh.”

Cô ta phì cười, lộ rõ vẻ khinh miệt.

Nhấc chân lên, đạp mạnh vào ngực anh ta.

“Phải làm sao đây?”

Cô ta nhìn tôi, giọng điệu chế giễu :
“Bây giờ, anh ấy chỉ cần mỗi mình tôi thôi.”
“Như một con chó ngoan ngoãn vậy.”

Anh ấy không phải Diệp Thỉnh Thời.

Tôi đè nén cơn giận, lạnh giọng nói với Diệp Thi Nhĩ :
“Tôi muốn nói chuyện với hệ thống.”

“Người thua thì không có tư cách ra điều kiện.”

Bảo vệ tiến lên, kéo tôi ra ngoài.

Cánh cửa sập lại.

Tất cả ký ức như ngàn cây kim đâm vào thái dương tôi.

Đau đến muốn nổ tung.

Tôi quay lại căn hộ cũ của anh.

Nhập mật mã.

Cửa mở ra.

Không ai sống ở đây nữa.

Bụi phủ dày đặc.

Không còn bất kỳ dấu vết nào chứng tỏ anh từng tồn tại.

Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng.

Rồi lẩm bẩm trong vô thức :
“Tôi sai rồi.”
“Tôi sẽ không ở bên anh ấy nữa.”
“Tôi thề đấy.”
“Xin hãy tha cho anh ấy.”
“Tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả để đổi lấy anh ấy.”

Nhưng đáp lại tôi, chỉ có sự im lặng đến ngạt thở.

Tôi bất lực ngồi bệt xuống sàn nhà.

Bên ngoài, mưa đổ xuống như trút nước.

Bất chợt, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu tôi.

Lạnh lẽo, vô cảm.

[Ký chủ, trong một bộ truyện Po, không có một cặp anh em nào có thể giữ được ranh giới đạo đức.]
[Nếu có, vậy thì họ vốn không nên tồn tại.]

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.

Nó cuối cùng cũng xuất hiện.

“Mày muốn giết tao cơ mà?”
“Vậy tại sao lại để tao sống?”

[Vì…Diệp Thỉnh Thời muốn mày sống.]
[Ngày mày mất tích trong rừng,]
[Anh ta đã giao dịch với tao.]
[Anh ta chấp nhận đánh đổi mạng sống của mình,]
[Để đưa toàn bộ câu chuyện quay trở về đúng quỹ đạo cốt truyện.]
[Nhưng với điều kiện —— Mày phải sống thật tốt.]

Vậy nên, anh bị thay thế.

Vậy nên, anh chưa từng đến tìm tôi.

Vậy nên, những gì Diệp Thi Nhĩ nói là thật.

Anh thực sự đã bị hệ thống xóa sổ rồi.

[Cả hai người bọn mày đều nói giống y như nhau.]
[Nhưng tao không thể hiểu được.]
[Tại sao bọn mày lại cố chấp đến thế…Với một nhân vật có thể bị thay thế bất cứ lúc nào?]
[Những người trong sách…Không nên có suy nghĩ riêng.]

Tôi không trả lời nó.

Tôi chỉ im lặng đứng dậy.

Bắt đầu tìm kiếm.

Tìm kiếm bất cứ thứ gì anh để lại.

Trong phòng làm việc, tôi tìm thấy hai thứ.

Một cuốn nhật ký.

Và một khẩu súng lục.

Nhật ký bắt đầu từ ngày 26 tháng 7.

Ngày tôi biến mất.

Ghi chép liên tục, không gián đoạn.

Từng câu từng chữ, đều là tôi.

Cho đến ngày cuối cùng.

Ngày anh biến mất.

Dòng cuối cùng được viết trong sổ là,

[Tôi phải sống.]
[Chỉ cần tôi còn sống, sẽ còn người nhớ đến em ấy.]
[Tôi không biết mình có thể cầm cự được bao lâu.]
[Thế lực của chúng quá mạnh.]
[Nếu một ngày nào đó, tôi cũng quên mất.]
[Thì người tôi yêu cũng sẽ bị xóa sổ.]
[Vậy nên, tôi sẽ dùng khẩu súng này.]
[Tự kết liễu chính mình.]
[Hủy hoại câu chuyện này.]
[Chấm dứt hệ thống này.]

15.

Cơn mưa xâm nhập vào màn đêm.

Tôi quay lại nhà họ Diệp.

Cửa mở ra, người đàn ông lúc trước nhíu mày, giọng đầy khó chịu :
“Lại là cô?”

“Diệp Thi Nhĩ đâu?”

“Cô ấy đang ngủ trong phòng.”

“Cô có chuyện gì—”

Tôi không nghe hết câu.

Thẳng tay đẩy hắn ta ra, bước lên cầu thang được ốp đá cẩm thạch.

Đi thẳng vào phòng ngủ.

“Cô bị điên à, Khương Tồn?”

Bị tôi đánh thức, Diệp Thi Nhĩ bực bội ngồi dậy, dụi dụi mắt.

“Không phải cô chỉ muốn có Diệp Thỉnh Thời thôi sao?”

Cô ta khẽ cười, lười biếng phất tay :
“Vậy tôi cho cô mượn hắn ta chơi vài ngày cũng được mà.”

Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.

Giọng nói lặng như mặt hồ :
“Tôi không phải Khương Tồn.”

Cô ta chớp mắt, rồi nhếch môi, đầy khinh miệt.

“Cô nói cô là Diệp Thi Nhĩ?

“Cô nghĩ có ai tin—”

“BANG!”

Tiếng súng nổ vang.

Tiếng sấm ngoài trời cũng không thể che lấp âm thanh khủng khiếp đó.

Cô ta đổ sập xuống giường.

Mở to đôi mắt đầy kinh ngạc.

M\áu chậm rãi lan ra, nhuộm đỏ ra trải giường trắng tinh.

Tôi cúi xuống, nhìn cô ta, bình thản nói :
“Tôi là Diệp Thi Nhĩ.”
“Không cần ai tin cả.”

Cảnh vật trước mắt bắt đầu rối loạn.

Các ký tự màu xanh lục nhấp nháy trên không trung, như một chuỗi mã số bị lỗi.

Hệ thống trong đầu tôi bắt đầu báo động điên cuồng.

[Hệ thống bị phá hoại!]
[Cảnh báo nguy cấp!]

Âm thanh cảnh báo vang lên chói tai.

Tôi bình tĩnh giơ tay lên.

Đưa họng sú\ng chĩa vào thái dương mình.

Ngón trỏ siết cò.

BANG!

Thế giới,

Chìm vào tĩnh lặng.

16.

“Thi Nhĩ, tỉnh dậy.”

Tôi mở mắt.

Trước mắt là một bầu trời xanh dịu dàng.

Mùa xuân tràn ngập ánh nắng ấm áp.

Tôi đang nằm trên thảm cỏ mềm mại.

Gió nhẹ luồn qua mái tóc, mơn man trên làn da.

Tôi ngồi dậy, phía trước là một chú mèo tam thể đáng yêu.

Nó dịu dàng cọ vào tay tôi.

Sau đó, chạy về phía trước một đoạn, rồi quay lại nhìn tôi.

Như muốn dẫn tôi đi đâu đó.

Tôi đứng dậy, bước theo nó.

Mỗi khi tôi bước chậm lại, nó lại dừng chân, quay đầu nhìn tôi.

Sợ rằng tôi sẽ không theo kịp.

Và rồi, tôi nhìn thấy lối ra.

Ở đó,

Diệp Thỉnh Thời đang đứng đợi tôi.

Tôi chạy đến, ngước lên nhìn anh.

“Anh à… chúng ta đang ở đâu?”

Anh nhẹ nhàng đáp :
“Chúng ta đã thoát khỏi quyển sách rồi.”

Tôi sững sờ.

Rồi bật cười, khẽ hỏi :
“Vậy tiếp theo, chúng ta sẽ đi đâu?”

Anh mỉm cười, nắm lấy tay tôi.

“Còn nhớ những dòng bình luận đầy ắp tên anh không?”

Tôi khẽ gật đầu.

“Nhớ chứ.”

“Đó là độc giả đang nhắc nhở em.”

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa.

Một thế giới mới hiện ra trước mắt.

“Bây giờ,”

Anh siết chặt tay tôi, nhẹ giọng nói :

“Chúng ta sẽ đến một nơi—”
“Nơi mà độc giả đã chọn cho chúng ta một kết thúc HE nhé.