[3]
8.
Tiếng bước chân từ phía thang máy kéo tôi trở về thực tại.
“Bệnh viện xác nhận, nhóm máu và DNA của Diệp tiểu thư vẫn giống như trước đây.”
“Năm nào ngài cũng kiểm tra, năm nay vẫn cần tiếp tục sao?”
Giọng nói của trợ lý Diệp Thỉnh Thời vang lên, khiến tôi giật mình đứng phắt dậy.
Nhưng vì ngồi xổm quá lâu, đôi chân đã tê rần, chưa kịp trụ vững, tôi liền loạng choạng, quỳ sụp xuống nền gạch lạnh buốt.
Diệp Thỉnh Thời cúi mắt nhìn tôi.
Không có vẻ ngạc nhiên, cũng chẳng có chút thương hại, chỉ là dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, khuôn mặt lạnh lùng tái nhợt của anh phảng phất một tầng u ám ngột ngạt.
“Về đi.” Anh nói với trợ lý.
Sau đó, anh lướt qua tôi mà chẳng hề dừng lại, mở cửa bước vào trong, rồi đóng cửa ngay trước mặt tôi.
Để mặc tôi đứng lặng lẽ một mình bên ngoài.
Tôi giơ tay lên.
Ấn vào bàn phím khóa mật mã.
Dãy số quen thuộc hiện lên.
Mật khẩu không thay đổi.
Vẫn là dãy số tôi từng đặt năm mười sáu tuổi.
Tôi mở cửa bước vào.
Diệp Thỉnh Thời ngẩn người trong thoáng chốc.
Ánh mắt anh tối lại.
“Bây giờ muốn leo lên cao đều dùng cách này sao?”
Anh đứng dựa vào vách tường ở lối vào, khẽ giật nhẹ cà vạt, giọng điệu tràn đầy ý mỉa mai :
“Không sợ chết?”
Anh cho rằng tôi đã điều tra anh, theo dõi mọi thông tin, thậm chí biết cả địa chỉ và mật khẩu nhà anh, chỉ để tìm cách lấy tài nguyên.
Tôi không giải thích, chỉ đi thẳng vào vấn đề :
“Tôi muốn đóng bộ phim đó.”
“Anh từng nói, tôi hiểu nhân vật hơn bất kỳ ai.”
Anh không trả lời, bước tới quầy bar, tự rót cho mình một ly rượu.
Không thèm nhìn tôi lấy một lần.
“Tôi có thể thử diễn lại cho anh xem.”
Tôi nhìn anh, giọng bình tĩnh :
“Diệp tiên sinh, xin hãy cho tôi một cơ hội.”
“Diệp tiên sinh?”
Anh nhếch môi, lặp lại từng từ trong câu nói của tôi, giọng điệu mang theo chút trào phúng.
Từng giọt rượu màu hổ phách rơi xuống ly thủy tinh, phản chiếu ánh sáng mờ tối của căn phòng.
Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng.
“Cô đúng là hiểu nhân vật.”
Anh nói, giọng đều đều.
“Nhưng cô không phù hợp.”
Tôi siết chặt tay.
“Tại sao?”
Anh nhấp một ngụm rượu.
“Bởi vì cô quá yêu anh trai của mình.”
Trái tim tôi chợt thắt lại.
Anh tiếp tục :
“Cô em gái trong kịch bản không yêu anh trai nhiều đến thế.”
“Vậy nên, cô ấy mới lựa chọn bỏ trốn cùng tình nhân.”
“Tương tự, người anh trai cũng không yêu cô ấy nhiều đến thế.”
“Chính vì vậy, anh ta mới có thể dễ dàng cưỡng đoạt cô ấy, chỉ vì tức giận, chỉ vì muốn phát tiết.”
“Họ phải làm vậy, không phải vì yêu, mà chỉ để hưởng thụ cảm giác phạm vào điều cấm kỵ, để trải nghiệm sự sa đọa.”
Anh cười nhạt, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
“Đây thì tính là gì?”
Anh tựa mình lên ghế bar bọc da, cảm nhận sự mềm mại dưới lớp áo.
Hai chiếc cúc áo sơ mi đen trên cùng buông lơi, để lộ phần xương quai xanh, khiến cả người anh như chìm trong men say và nét uể oải đầy mê hoặc.
Mùi rượu thoang thoảng quanh người anh, hòa vào bóng tối.
Anh cười, giọng khàn đi vì cồn :
“Người anh trai thật sự,
“Sao có thể nỡ lòng nào hủy hoại cô ấy chứ?”
Tay anh siết chặt lấy thành ly.
Ý thức mơ hồ.
Trong đáy mắt đỏ hoe vì men rượu, anh thì thầm như tự nói với chính mình :
“Tình cảm của tôi dành cho em ấy vượt xa những thứ tầm thường về thể xác, làm sao tôi có thể chỉ vì tức giận mà cưỡng ép em ấy?”
“Nhưng chính vì tôi ‘không làm gì cả’… nên em ấy đã biến mất rồi.”
Giọng anh bình tĩnh và kiềm chế đến mức toát lên một nỗi tuyệt vọng nhuốm màu tự hủy.
“Là tôi… là vì tôi không thể bảo vệ được bất cứ thứ gì.”
Diệp Thỉnh Thời đang nói gì vậy?
Anh nhận ra điều gì rồi sao?
Tay tôi run rẩy, tôi tiến lên, giữ chặt lấy chiếc ly trong tay anh, nhìn thẳng vào anh, giọng nghẹn lại :
“Anh… là em, là Thi Nhĩ.”
“Hệ thống đã ép em thay đổi thân phận.”
Tôi hít sâu, cố gắng kiểm soát nhịp thở, không để bản thân hoảng loạn.
“Vì em thất bại trong việc chinh phục anh, nên hệ thống đã lấy đi cơ thể của em, đưa nó cho người khác, rồi cho em một diện mạo mới.”
“Em đã từng cố tìm anh, nhưng mỗi lần như vậy… lại có thứ gì đó ngăn cản em…”
Tôi không thể nói tiếp được nữa.
Bởi vì,
Biểu cảm của anh… rất kỳ lạ.
Không có bất ngờ.
Không có nghi hoặc.
Thậm chí, bình thản đến mức như thể anh đã biết từ trước.
“Nói xong rồi?”
Anh rút tay khỏi tôi, ánh mắt trở nên tối tăm khó đoán :
“Cô có cần tôi nói tiếp giúp không?”
Anh khẽ nghiêng người, giọng điệu đầy trào phúng :
“Hệ thống cho cô một thân phận mới trong giới giải trí, bắt cô bắt đầu từ con số không, để cô chật vật từ diễn viên vô danh đến khi trở thành kẻ hết thời.”
“Không có tài nguyên, dù cô có cố gắng thế nào cũng chẳng thể trụ nổi, nhưng cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi… chỉ để có một ngày có thể gặp lại tôi.”
Anh nở một nụ cười nhạt :
“Tôi nói có đúng không, ‘em gái’ thân yêu?”
Tôi đứng sững tại chỗ.
“Cô không phải người đầu tiên.”
Anh đặt ly rượu xuống, tiếng thuỷ tinh chạm vào mặt bàn vang lên thanh thúy.
“Trước cô, ‘hệ thống’ của cô đã gửi đến một người khác.”
Cả người tôi cứng đờ, nói không nên lời.
Tôi đã nghĩ về nhiều khả năng,
Anh có thể ngỡ ngàng.
Có thể phẫn nộ.
Hoặc có thể hoài nghi.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng,
Hệ thống đã từng can thiệp trước cả khi tôi xuất hiện.
“Hệ thống đã kể cho cô nghe câu chuyện giữa tôi và Diệp Thi Nhĩ như thế nào?”
Anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sâu thẳm như vực tối không đáy.
“Tôi có thể kể lại cho cô nghe. Đầy đủ. Chi tiết.”
“Ngày 26 tháng 7, là ngày em gái tôi biến mất.”
“Tôi không hiểu. Tôi chỉ vừa rời khỏi phòng một lúc… khi quay lại, em ấy đã hoàn toàn khác biệt.”
“Ban đầu, tôi nghĩ đó là ảo giác. Tôi cố thử thăm dò, hỏi em ấy những chuyện chỉ có tôi và em ấy biết.”
“Em ấy trả lời không hề sai, từng chi tiết đều chính xác.”
“Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.”
“Vậy nên, tôi đã đi kiểm tra tất cả mọi thứ có thể,
“Nhóm máu. DNA. Mọi bằng chứng đều chỉ ra em ấy chính là Diệp Thi Nhĩ.”
Anh ngừng lại một chút.
Giọng anh bình tĩnh đến rợn người, nhưng trong đáy mắt lại là những mảnh vỡ không cách nào che giấu.
“Ngay cả như vậy, tôi vẫn không tin.”
“Họ nói tôi điên rồi.”
“Tôi cũng nghĩ rằng bản thân mình bệnh hoạn đến mức lúc nào cũng mắc kẹt trong cơn mưa đêm đó… không bao giờ có thể tìm lại được em ấy nữa.”
“Rồi tôi nhận ra… kẻ giả mạo không bị dị ứng với trứng.”
“Vì Nhĩ Nhĩ không thực sự dị ứng với trứng.”
“Em ấy bị dị ứng về mặt tâm lý.”
“Khi còn nhỏ, em ấy từng bị ba mẹ nuôi bỏ rơi chỉ vì kén ăn, bị trả lại cô nhi viện. Vậy nên, mỗi lần nhìn thấy trứng, em ấy đều căng thẳng, dẫn đến nổi mẩn toàn thân.”
“Kẻ giả mạo chưa từng trải qua những chuyện đó.”
“Vậy nên, cô ta không biết sợ.”
Anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sắc bén như thể muốn xuyên thấu linh hồn tôi.
“Tôi chắc chắn cô ta không phải em gái tôi.”
“Rồi tôi nhớ ra, Nhĩ Nhĩ từng nhắc đến thứ gọi là ‘hệ thống’.”
“Vậy nên tôi nghĩ, nếu tôi làm theo ‘hệ thống’ đó, nếu tôi nuông chiều, bảo vệ kẻ giả mạo, liệu chúng có trả em gái tôi lại cho tôi không?”
Anh siết chặt ly rượu trong tay.
“Nhưng không.”
“Nhiều năm trôi qua, bọn chúng chỉ làm một việc,”
“Mỗi khi nhận ra tôi bắt đầu nghi ngờ, chúng lại gửi đến một cô gái khác.”
“Mang một gương mặt hoàn toàn xa lạ.”
“Nói cùng một câu chuyện.”
“Cũng giống như cô.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Anh nhìn tôi, đôi con ngươi tối sầm, trầm giọng nói :
“Nhưng các cô—”
“Đều không phải em gái tôi.”
Thì ra, hệ thống đã tính trước mọi thứ.
Trước cả khi tôi có thể gặp anh,
Nó đã gửi đến một người khác, cố tình để anh phát hiện sơ hở.
Nó đã giết chết hoàn toàn mọi hy vọng mà tôi có thể níu giữ.
Nó khiến anh mất đi lòng tin vào sự thật.
Bây giờ, dù tôi có nói gì…
Anh cũng sẽ không bao giờ tin tôi nữa.
Bên ngoài cửa kính sát đất, mưa đêm quất vào những tán cọ nhỏ trên ban công.
Tiếng sấm nặng nề cuộn tròn trong không trung.
Kể xong mọi chuyện, anh như cạn kiệt tất cả sức lực.
Đôi mắt anh trở nên trống rỗng, giống như làn sương lạnh lẽo bao phủ trên những đỉnh núi cô độc.
“Không phải muốn thử vai sao?”
Anh khẽ cười nhạt, giọng điệu đầy mỉa mai :
“Diễn đi. Hệ thống muốn cô diễn gì trước mặt tôi, cứ việc diễn đi.”
“Em không diễn.” Tôi đáp.
Anh đứng dậy, đi thẳng về phía cửa, kéo mạnh tay nắm :
“Vậy thì cút.”
Anh đã tin chắc rằng tôi là kẻ được hệ thống cử đến.
Là kẻ đã thay thế em gái anh.
Là một quân cờ do nó điều khiển.
Bây giờ, dù tôi nói gì, anh cũng sẽ không tin.
Đây không phải lúc để giải thích.
Tôi bước đến, lướt qua anh, đưa tay nắm lấy tay nắm cửa.
Bất chợt, ký ức của đêm mưa năm mười sáu tuổi ùa về.
Vẫn là ở chỗ này, ngay tại cửa ra vào.
Khi ấy, tôi dầm mưa suốt quãng đường dài đến tìm anh.
Anh hoảng hốt vì tôi ướt sũng, trái tim anh rối bời.
“Em cứ thế một mình chạy loạn, lỡ bị lạc thì sao?” Anh trách tôi.
Tôi ngước lên, mỉm cười ngây thơ :
“Anh sẽ luôn tìm thấy em mà.”
Anh khẽ nhíu mày, động tác lau tóc cho tôi chợt dừng lại.
“Anh không phải vạn năng.”
“Nếu em vì anh mà lạc mất, có lẽ anh còn chưa kịp tìm thấy em là đã phát điên rồi.”
“Không sao đâu.” Tôi cười rạng rỡ.
“Vậy thì em cũng sẽ tìm thấy anh.”
Tôi khép cửa lại.
Cắt đứt dòng hồi ức cũ.
Trước mặt tôi, vẫn là khuôn mặt đó.
Chỉ là giờ đây, đã mang đầy vẻ đề phòng.
Anh lạnh lùng cất giọng :
“Cô còn muốn giở trò gì nữa—”
Tôi kéo mạnh cà vạt của anh, buộc anh cúi đầu.
Mùi hương trầm ấm của gỗ mun thoang thoảng quấn quanh tôi.
Tôi kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ hôn.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua, những tán cọ trên ban công đung đưa theo nhịp mưa.
Tôi cuối cùng cũng làm được điều mà tôi của năm đó muốn làm, nhưng không dám.
Hóa ra,
Anh cũng yêu tôi.
Thậm chí, là trước cả khi tôi yêu anh.
9.
Anh để mặc tôi làm càn.
Nhưng không có bất kỳ phản ứng nào.
“Hết chiêu rồi?”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt, giọng điệu mang theo ý cười chế nhạo :
“Tiếp tục đi chứ.”
Tôi không do dự, đưa tay rút cà vạt của anh, chậm rãi tháo từng cúc áo sơ mi.
Nhưng khi tôi sắp chạm vào cúc thứ ba, anh siết chặt cổ tay tôi, ngăn lại.
“Học khá giống đấy.”
Anh hờ hững nói, ánh mắt sắc lạnh quét qua tôi.
“Giống hệt em ấy, chỉ biết cởi cúc áo người khác.”
Anh hất tay tôi ra.
“Bọn chúng đào tạo cô khá tốt đấy.”
“Ít nhất, so với kẻ giả mạo kia, cô giống hơn một chút.”
“Anh, em——”
“Đừng gọi tôi như thế.”
Anh nói.
“Đi đi. Vai diễn cô muốn, tôi sẽ cho cô.”
“Chuyện hôm đó… vụ tạt axit không phải do em làm.”
“Tôi biết.”
Anh thản nhiên đáp, ánh mắt chuyển hướng sang nhìn tôi :
“Một màn hãm hại ngu xuẩn như thế, tôi không khó để nhận ra.”
Diệp Tỉnh Thời nói được thì làm được.
Cuối cùng, vai diễn rơi vào tay tôi.
Quản lý của tôi nhận được cuộc gọi từ đạo diễn, nghe tin tôi trúng tuyển, kinh ngạc đến mức nửa ngày không nói được lời nào.
“Em rốt cuộc đã nhờ vị đại lão nào đứng ra dẹp loạn giúp em vậy?”
Tôi lật trang kịch bản, hờ hững đáp :
“Diệp Thỉnh Thời.”
Cô ấy vội vã áp tay lên trán tôi :
“Không sốt mà?”
“Sao lại nói mê sảng thế?”
“Là thật mà.”
“Ai mà chẳng biết anh ta chỉ nâng đỡ một mình Diệp Thi Nhĩ chứ?”
Quản lý lắc đầu, hừ nhẹ một tiếng, cố gắng tìm lời châm chọc nhất mà mình có thể nghĩ ra :
“Nếu anh ta chịu giúp em, ngày mai chị sẽ nhảy từ đỉnh Lâu Sơn xuống luôn.”
Tôi không tiếp tục giải thích nữa.
Chỉ cúi đầu, toàn tâm tập trung vào kịch bản.
Trên kịch bản đầy ắp những ghi chú, tất cả đều do chính tay tôi tỉ mỉ viết ra.
“Hôm qua tôi còn nghe đạo diễn khen Khương lão sư đấy.”
Thợ trang điểm của đoàn phim bước vào phòng hóa trang, tay cầm bộ tóc giả, vừa chuẩn bị dán lên đầu tôi vừa nói :
“Bảo rằng cô không chỉ thuộc hết thoại của mình, mà ngay cả thoại của các diễn viên khác cũng nhớ rất rõ.”
Tôi nhận ra cô ta.
Một chuyên viên hóa trang mà tôi đã từng gặp trước đây.
Chỉ là trước đây, khi tôi chưa nổi tiếng, thái độ của cô ta vô cùng qua loa.
Thậm chí, đến cả phấn nền cũng không thèm tán đều cho tôi.
Khi nghe tin vai diễn của tôi bị Diệp Thi Nhĩ giành mất,
Ngay hôm sau, cô ta lấy cớ bận rộn, thẳng thừng không đến trang điểm cho tôi nữa.
Nhưng bây giờ,
“Khương lão sư” được gọi một cách vô cùng ngọt ngào, cung kính.
Tôi mỉm cười khách sáo, đáp lại :
“Ăn cơm trên nghề này, tôi chỉ làm tròn bổn phận của mình thôi.”
“Ây dà, không phải ai cũng nghiêm túc như cô đâu.”
Cô ta liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý, liền ghé sát, hạ giọng nói nhỏ :
“Nghe bảo bên đoàn phim kia, ba ngày thì hết hai ngày không thấy nữ chính đâu, toàn dùng thế thân thôi.”
Tôi không phản ứng, chỉ lặng lẽ nghe.
Cô ta tiếp tục :
“Khương lão sư, nghe nói tối nay cô sẽ cùng đạo diễn tham gia tiệc với nhà đầu tư đúng không?”
Mọi người trong đoàn đều tò mò,
Tại sao tôi lại bất ngờ nhận được vai diễn này.
Trên mạng đồn đoán rằng tôi có một “kim chủ” mới đứng sau hỗ trợ.
Danh sách những cái tên bị suy đoán dài dằng dặc,
Nhưng tuyệt nhiên không ai nghĩ đến Diệp Thỉnh Thời.
Trong khi đó, quản lý nhân cơ hội gió đổi chiều, kiện các tài khoản marketing đã vu khống tôi về vụ tạt axit.
Mọi chuyện cuối cùng cũng tạm lắng xuống.
“Xong rồi, Khương lão sư.”
Cô ta nói, giúp tôi hoàn thành lớp trang điểm cuối cùng.
Tôi khẽ gật đầu, nói một tiếng cảm ơn, rồi nâng váy, bước về phía xe riêng.
Buổi trưa, đoàn phim phát cơm hộp.
Còn khá lâu mới đến cảnh quay tiếp theo của tôi.
Khi đi ngang qua chiếc xe bảo mẫu của đoàn bên cạnh, tôi bất chợt nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Âm thanh đó rất quen thuộc —— Là giọng của Diệp Thi Nhĩ.
Tôi chậm rãi nghiêng người, nép mình vào bóng tối, lặng lẽ quan sát.
Tiếng động kia đột nhiên dừng lại.
Không lâu sau, cửa xe RV (2) mở ra.
xe RV : Recreational Vehicle, còn được gọi là xe dã ngoại
Một người đàn ông trẻ tuổi, diện mạo tuấn tú, bước xuống.
“Chúng ta làm vậy, anh trai em có phát hiện không?”
“Sao?”
Diệp Thi Nhĩ vòng tay qua cổ áo người đàn ông, ánh mắt tràn ngập hứng thú.
“Anh sợ rồi?”
“Đó là Diệp Thỉnh Thời.”
“Anh đang đánh cược cả mạng sống để chơi với em đấy.”
Tôi nheo mắt.
Cô ta cũng bị ràng buộc bởi hệ thống truyện Po .
Tôi đã từng nghĩ đến chuyện cô ta sẽ dùng cơ thể của tôi để làm loạn.
Nhưng khi thực sự tận mắt chứng kiến thì,
Dạ dày tôi vẫn không nhịn được mà quặn lên.
Người đàn ông kia rời đi.
Nhưng Diệp Thi Nhĩ không vào xe ngay.
Cô ta lấy ra một điếu thuốc từ trong túi áo, kẹp giữa hai ngón tay một cách thành thạo.
Rít sâu một hơi.
Sau đó, cô ta khẽ nhíu mày, tỏ vẻ bực bội, như thể đang tranh cãi với ai đó :
“Tôi biết rồi, tôi biết rồi! Tôi hiểu là cơ thể này không hút thuốc!
Nhưng Diệp Thỉnh Thời đâu có ở đây? Tôi hút một điếu thì sao chứ? Lúc nào cũng phải bắt chước cô ta… phiền chết đi được.”
Cô ta đang nói chuyện với hệ thống.
Nhưng tôi không nghe thấy giọng của nó.
Một lát sau, cô ta phả ra một vòng khói mờ, giọng nói mang theo vẻ chán ghét :
“Hình như Diệp Thỉnh Thời lại bắt đầu nghi ngờ tôi rồi.”
“Tại sao không giết quách cô ta luôn đi?”
“Giữ lại làm gì, chẳng phải chỉ gây thêm rắc rối thôi sao?”
Không gian rơi vào một khoảng lặng.
Cô ta đang lắng nghe hệ thống nói.
Một giây sau, cô ta bật cười khẽ.
“Cũng đúng. Anh ta sẽ không tin cô ta đâu.”
“Chúng ta chỉ cần tạo ra một màn kịch ‘tạt axit’ là đã khiến anh ta đau lòng đến mức phát điên rồi.”
Tạt axit.
Hóa ra đây chỉ là một chiêu trò để cô ta lấy lòng thương hại từ Diệp Thỉnh Thời.
Cô ta cười nhạt, giọng điệu đầy châm chọc :
“Chỉ là mấy năm qua, bề ngoài anh ta nuông chiều tôi đến cực hạn…”
“Nhưng thực tế Ngay cả chạm vào tôi cũng không muốn.”
“Ngay cả hệ thống ngươi cũng không thể xác định, rốt cuộc tôi đã chinh phục được anh ta hay chưa.”
“Nếu anh ta còn nghi ngờ tôi, thì càng không có lý do gì để tin một Khương Tồn xa lạ với gương mặt hoàn toàn khác biệt, đúng không?”
“Chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa, anh ta rồi cũng sẽ hoàn toàn tin tưởng tôi thôi.”
Cô ta cúi xuống, dập tắt điếu thuốc dưới chân.
Gương mặt khuất dưới ánh đèn mờ, bình thản đến đáng sợ.