—
Sau khi rơi xuống vực thẳm, phu quân ngố/c nghếch của ta bỗng chốc không còn ng/ốc nữa, chỉ một cái xoay người đã biến thành Nhiếp chính vương quyền cao chức trọng.
Cảm thấy mình không còn xứng với chàng, ta chủ động tìm thầy trong làng, nhờ viết sẵn tờ “hưu thư“ để kết thúc cuộc hôn nhân.
Không ngờ, sáng hôm sau, ngoài sân nhà ta đã chật ních quan lại, ai nấy đều quỳ xuống đất, đồng thanh kêu lên:
“Vương phi, xin đừng bỏ rơi Vương gia!“
1
“Cóc gh/ẻ mà muốn ăn thịt thiên nga! Ngươi không biết tự nhìn lại mình sao? Tên ngố/c như ngươi là cái hạng gì mà dám tơ tưởng đến nữ nhi nhà ta? Mau cút đi!“
Lúc này, phụ thân ta đang vung cây gậy lên, chuẩn bị đánh vào tên ngố/c ấy và phụ thân hắn.
Bỗng nhiên, trước mắt ta hiện lên dòng chữ:
[Tiểu thư, chỉ cần qua hai tập nữa, tên ngố/c này sẽ khôi phục trí nhớ! Lúc ấy, hắn sẽ là Nhiếp chính vương dưới một người trên vạn người!]
[Nhanh chóng ôm đùi Nhiếp chính vương đi, tiểu thư!]
Nhiếp chính vương? Hắn sao? Một tên ngố/c?
Ta nhìn tên ngố/c trước mặt, đang ngậm kẹo mà miệng chảy nước, đột nhiên ta chìm trong suy tư.
Nên cản hay không cản?
“Phụ thân!“
Vào lúc nguy cấp, ta lao ra chắn trước người tên ngố/c ấy, không cho phụ thân mình ra tay.
Phụ thân ta siết chặt cây gậy, tức giận đến đỏ mặt, cổ họng nghẹn lại: “Con làm gì thế! Mau tránh ra!“
Nhà ta vốn trọng nữ hơn nam, ta lại là nữ nhi duy nhất trong nhà, từ bé đến lớn luôn được phụ mẫu yêu thương cưng chiều. Khi có nạn đói, phụ thân ta từng nghĩ đến việc bán ca ca ta, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới việc để ta phải chịu đói dù chỉ một chút.
Vậy mà giờ đây, tên ngố/c vốn nổi tiếng trong làng, lại dám đến cầu hôn nữ nhi ông yêu thương nhất, ông không tức giận mới lạ.
Thế nhưng, phụ thân ta đâu ngờ rằng, ta lại gật đầu đồng ý.
“Con nói gì cơ? Chẳng lẽ là bị ngựa đá vào đầu rồi? Sao đang yên đang lành lại muốn gả cho tên ngố/c này?“
Phụ thân ta trợn trắng mắt, tức giận tới mức miệng run rẩy không nói thành lời, nhưng ông vẫn không nỡ mắng ta.
Tay ông chỉ siết chặt cây gậy, như muốn đập chế/t phụ tử nhà kia.
Ta thở dài, nhìn dòng chữ nhấp nháy trước mắt, gật đầu quyết định.
“Phụ thân à, đừng xem thường thiếu niên, ba mươi năm hà Đông, ba mươi năm hà Tây, con tin tên ngố/c này… À không, phu quân tương lai của con, nhất định sẽ có ngày làm nên đại nghiệp!“
“Con… con… ta…“
Phụ thân ta tức giận tới nghẹn lời, một chữ cũng không thể nói hết, cuối cùng ngất xỉu ngay tại chỗ.
Những dòng chữ chạy trước mắt ta nói rằng, sau khi phụ thân ta từ chối lời hỏi cưới của tên ngố/c ấy, ta đã bị Lý Bàn – kẻ ác bá trong làng để ý.
Lý Bàn dựa vào quyền thế của nhà, ép phụ thân ta phải gả ta cho hắn.
Gả cho hắn ta xong, ngày nào ta cũng phải chịu khổ, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lại còn phải hầu hạ bà bà độ/c á/c.
Sau này, Lý Bàn cưới người mới, hắn ta nhốt ta vào hầm, không cho ta ra ngoài gặp ai.
Phụ thân và ca ca ta phát hiện có chuyện không ổn, liền tìm đến yêu cầu giải thích, nhưng Lý Bàn lo sợ bại chuyện, đã lừa phụ thân ta ra bờ sông, sau đó đẩy ông xuống nước, khiến ông chế/t đuối!
Vào ngày đông giá rét, phụ thân ta bị dòng nước cuốn đi, tới cả xá/c cũng không còn.
Còn ca ca ta thì bị hắn ta đánh đến tà/n phế, không chữa trị mà qua đờ/i.
Tẩu tẩu ta không chịu nổi đả kích, đã tự mình kết liễu sinh mệnh.
Mà tất cả những chuyện này, đều do biểu muội tốt của ta gây ra!
Nàng ta vì ghen tị với việc ta là nữ nhi duy nhất được yêu thương trong nhà, đã cố tình dẫn Lý Bàn đến để hắn ta chú ý đến ta.
Lý Bàn là kẻ háo sắc, thấy ta xinh đẹp liền quyết tâm lấy ta về nhà, không chỉ hại chế/t phụ thân ta, ca ca ta mà còn khiến gia đình ta tuyệt tự.
Và vị biểu muội tốt ấy, sau khi hại chế/t ta, đã quay đầu gả cho thợ rèn trong làng, sống một cuộc đời vui vẻ an nhiên.
Khi đọc những dòng bình luận ấy, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ta.
Lúc này, vị biểu muội á/c độ/c ấy đang đứng ngoài sân nhà ta, ánh mắt đầy hậ/n th.ù nhìn ta!
Nếu những gì trong bình luận là sự thật, thì ta nhất định phải ngăn chặn tất cả những điều ấy trước khi chúng xảy ra!
2
Tên ngố/c ấy tên là Bùi Triệt, nghe tên đã thấy quý khí.
Lão thợ săn và đứa con ngố/c của ông ta đã chuyển đến làng này từ năm năm trước. Vì sống ở nơi hoang vắng, ít qua lại với người khác, nên mãi đến giờ vẫn không thân thiết lắm với dân làng.
Lần này, lão thợ săn đến cửa cầu hôn cũng chỉ vì đứa con ngố/c của ông ta, nhìn trúng ta ngay từ lần đầu gặp mặt, nằng nặc đòi cưới ta làm thê.
Thế là, lão thợ săn mang sính lễ đến cầu thân.
Phụ thân ta một hơi yêu cầu lão thợ săn đưa mười lạng bạc, hai con thỏ rừng và mười đấu gạo.
Trong năm vừa qua, khi nạn đói còn đeo bám, nhà nào mà không phải nhịn ăn, bình thường đã là may mắn lắm nếu được ăn một bữa thịt trong nửa năm. Huống chi là gạo trắng, bột mì hay thịt thỏ.
Ngay khi phụ thân ta vừa nói xong, dòng chữ trong bình luận lại hiện lên trước mắt ta.
[Tiểu thư à, nhà thợ săn chẳng thiếu bạc đâu! Cứ mạnh dạn yêu cầu đi!]
[Nữ nhân ấy à, cả đời chỉ có một lần thành hôn, phụ thân ngươi vất vả nuôi dưỡng ngươi như vậy, sính lễ là thứ ngươi nhất định phải lấy! Cũng có cái cho tên ngố/c kia bày tỏ thành ý!]
[Mấy người trên kia chỉ biết nói nhảm…]
Những người trong bình luận bắt đầu cãi vã om sòm.
Ta quyết định không để ý đến bình luận nữa, mà chuyển ánh mắt về phía thợ săn và tên ngố/c.
Mặc dù y phục của tên ngố/c sạch sẽ, nhưng nhìn kỹ thì đã ố vàng, chiếc giày trên chân hắn lại quá chật, ngón chân đã gần như lòi cả ra ngoài.
Ta thu hồi ánh mắt, chậm rãi mở miệng:
“Phải thêm hai tấm vải nữa vào sính lễ.“
Ngay lập tức, mọi người trong phòng đều nhìn về phía ta.
Phụ thân ta lo lắng, khẽ kéo tay áo ta, khuyên nhủ: “Nữ nhi à, đừng quá đáng quá. Vải là thứ hiếm lắm đấy…“
“Đúng vậy, tiểu thư của ta ơi, chúng ta chỉ là con nhà nông, muội nên khiêm tốn một chút.“
Ca ca ta vừa nói xong thì bị ta quắc mắt nhìn lại, khiến huynh ấy im bặt
Lão thợ săn sợ ta đổi ý, lập tức kéo tay Bùi Triệt đặt vào tay ta, vẻ mặt thành khẩn, nói:
“Sính lễ như tiểu thư yêu cầu, lão nhất định sẽ chuẩn bị. Chỉ mong sau này, tiểu thư có thể đối xử thật lòng với Triệt nhi.“
“Ngài yên tâm, Bùi Triệt sau này sẽ là người của ta.“
3
Ngày ta xuất giá, cả vùng xung quanh đều đến để xem trò cười của ta.
Một cô nương vốn là con nhà đàng hoàng, nếu không lấy được người có gia thế, thì ít ra cũng phải lấy được một người làm nghề nông, chứ ai lại đi lấy một kẻ ngố/c. Huống chi ta lại là bảo bối duy nhất trong nhà.
Khi ta được Bùi Triệt dẫn lên kiệu hoa, qua màn che, ta liếc thấy biểu muội tốt chen vào đám đông, ánh mắt đầy vẻ chế giễu nhìn ta, như thể đã nhìn thấy một cuộc sống bi thương đang chờ đón ta.
Ta khẽ hừ một tiếng, kéo Bùi Triệt cùng lên kiệu hoa.
Dù thành chuyện cười của làng, nhưng nhà thợ săn vẫn làm đến năm, sáu mâm rượu mặn.
Bùi Triệt không biết uống rượu, nên ca ca ta phải uống thay hắn.
Còn hắn thì đã sớm cùng ta vào phòng tân hôn.
[Nói thật nha, tuy tên ngố/c này đầu óc không ổn, nhưng mặt mũi thì cũng tạm ổn! Muốn gả thử cho biết quá!]
[Quỳ xuống cầu xin người ở trên kia, người ta đang trong đêm động phòng, sao lại chen vào làm gì!]
Nhìn vào bình luận trên màn hình, mặt ta nóng bừng.
Cái này… chẳng lẽ đêm động phòng lại phải cho bọn họ xem trực tiếp?
Trong lúc ta đang lo lắng, Bùi Triệt bỗng thổi tắt ngọn nến, khiến căn phòng bỗng chốc chìm trong bóng tối.
Còn những dòng chữ trong bình luận cũng biến mất theo.
Ta không khỏi ngạc nhiên nhìn Bùi Triệt: “Ngươi thật sự ngố/c sao?“
Bùi Triệt lập tức tự tin vỗ ngự/c, trả lời: “Không ngố/c. Tiểu nương tử, ta không ngố/c.“
“…“
Trong lòng ta bỗng nổi lên nghi ngờ, với khí chất và dáng vẻ của Bùi Triệt, sao hắn có thể là kẻ ngố/c được?
Liệu hắn có đang giả vờ không?
Để thử hắn, ta lấy chăn vứt xuống đất: “Ngủ đi, tối nay ngươi ngủ ở đây.“
“Ừm.“
Bùi Triệt ngoan ngoãn ôm lấy chăn, cuộn mình vào trong, chỉ để lộ ra đôi mắt đang nhìn ta.
Giờ là đầu đông, ban đêm lạnh thấu, thở ra cũng là làn khói trắng.
Bùi Triệt co ro trong chăn, ánh mắt ngây thơ nhìn ta, vừa tội nghiệp lại vừa buồn cười.
Ta không nhịn được liền trêu: “Lạnh không?“
“Lạnh.“
“Vậy sao ngươi còn ngủ dưới đất?“
Ánh mắt to tròn của hắn lộ vẻ mơ màng: “Phụ thân bảo phải nghe lời tiểu nương tử.“
Ta vừa buồn cười vừa đau lòng, nghĩ đến cái rét này, sợ hắn bị lạnh, liền kéo hắn lên giường.
Đắp lại chăn cho hắn, rồi dạy bảo: “Sau này không được ngủ dưới đất nữa.“
Bùi Triệt ngây ngô hỏi: “Tiểu nương tử nói thì có được không?“
“Cho dù trời có sập, cũng không được!“
“Ồ.“
Lúc ấy ta vẫn chưa nhận ra chuyện nghiêm trọng.
Chỉ đơn giản là không đành lòng nhìn thấy một người ngố/c bị ta hàn/h hạ.
Nhưng ta không ngờ rằng, khi Bùi Triệt vừa chui vào chăn của ta, hắn liền ôm chặt lấy ta.
“Tiểu nương tử, nàng thơm quá…“
“Im miệng! Ngủ đi!“
4
Sáng hôm sau.
Chưa kịp tỉnh dậy, những dòng bình luận đã nhanh chóng tỉnh giấc trước ta.
[Tướng mặt nghiêng của Bùi Triệt đẹp quá đi, tiểu nương tử, sao cô lại nhịn hôn hắn được vậy?]
Ta quay đầu nhìn thoáng qua Bùi Triệt bên cạnh.
Hắn nằm yên tĩnh, đôi mắt nhắm chặt, mi dài rủ xuống che phủ dưới mắt, tạo thành bóng tối nhẹ nhàng, đẹp đến mức làm người khác phải ngẩn ngơ.
Thực ra, Bùi Triệt đúng là không giống những người trong làng. Có lẽ do hắn ngố/c, che giấu đi vẻ cao quý tự nhiên của mình, nhưng chỉ nhìn vào dáng vẻ này, hắn chắc chắn là công tử nhà giàu.
Trong lòng ta chợt xao động, không tự chủ được mà hôn lên má hắn.
Ngay khi môi ta chạm vào má hắn, Bùi Triệt mở mắt đúng lúc, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào ta.
Ta còn chưa kịp nói gì, hắn bỗng nhảy phắt khỏi giường, chân trần chạy ra ngoài cửa.
Từ trong sân, ta nghe rõ tiếng hắn hét to về phía Công công.
“Cha, có cục cưng rồi, tiểu nương tử muốn sinh cục cưng cho con!“
Công công liên tục hỏi lại, Bùi Triệt cũng chẳng ngần ngại kể lại cho ông, kể rằng ta ôm hắn ngủ, lại còn hôn hắn, vậy là ta phải sinh cục cưng cho hắn.
Công công nghe vậy, liên tục gật đầu nói tốt.
Ông còn bảo sẽ nấu canh gà mái già cho ta bồi bổ.
Ta chỉ muốn khóc, hận không thể chui đầu vào chăn mà trốn đi, không muốn gặp ai.
Khi ta ra ngoài, Công công đã chuẩn bị bữa sáng chờ ta.
Ta vừa xấu hổ vừa vội vã giải thích: “Xin lỗi Công công, mai con nhất định sẽ dậy sớm hơn.“
Công công vẫy tay, bảo ta đừng lo, chỉ nói ta vất vả rồi.
“Công công, thực ra con không có…“ Ta muốn giải thích về chuyện sinh con, vì tối qua thật sự không có chuyện gì xảy ra cả.
Bùi Triệt là nhi tử duy nhất của ông, ta không muốn để ông vui mừng quá sớm.
Nhưng vừa dứt lời, Công công đã cười và gật đầu.
“Cha đã biết rồi.“
Nói rồi, ông nhìn Bùi Triệt, ánh mắt vừa yêu thương vừa có chút cảm xúc mà ta không hiểu rõ.
Ông bất giác hạ giọng: “Triệt nhi là đứa trẻ tốt, con có thể gả cho nó, cha đã cảm kích lắm rồi. Huống chi chuyện có con cái, thì cứ để thuận theo duyên đi.“
Ta hiểu ý của Công công.
Bùi Triệt chỉ có trí tuệ của một đứa trẻ năm, sáu tuổi, dù thân thể đã trưởng thành nhưng hắn lại chẳng hiểu gì về chuyện nam nữ.
Lời của Công công là an ủi ta, cũng là để nói rằng ta không cần phải gánh bất kỳ gánh nặng nào.
Trong lòng ta cảm kích, bèn quay vào nhà lấy đồ ra.
“Đây là…“
Công công nhìn vào giỏ thêu, trong mắt ông tràn đầy sự không thể tin nổi.
Ta ngượng ngùng gãi đầu, giải thích: “Con thấy giày của phu quân hình như không vừa, trong nhà không có vải làm giày, nên… con làm mấy đôi giày này cho người và phu quân. Mong Công công đừng chê, đây là lòng con muốn tặng cho người và phu quân.“
Hai miếng vải thêm ta đã dùng một miếng làm áo mới cho Bùi Triệt, miếng còn lại thì làm giày cho Công công và Bùi Triệt.
Ta gọi Bùi Triệt, cúi xuống để thay giày cho hắn.
Nhưng vừa cúi xuống, Bùi Triệt cũng làm theo, cúi đầu.
“Phu quân làm gì vậy?“
Bùi Triệt ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ta, nghiêm túc trả lời: “Phụ thân bảo, phải thấp hơn tiểu nương tử một cái đầu.“
5
Mặc dù Bùi Triệt không hiểu chuyện nam nữ, nhưng hắn đối với ta vô cùng tốt.
Mỗi bữa ăn, miếng đầu tiên hắn đều gắp cho ta, trời lạnh thì nhét tay ta vào trong ngự/c hắn, bản thân thì run rẩy vì lạnh mà vẫn kiên quyết không chịu buông tay ta ra.
Công công dẫn hắn đi chợ, hắn liền lén dùng tiền mua kẹo làm quà cho ta, còn mua cho ta những bông hoa lụa mà các cô nương trong làng đều thích.
Thậm chí, củ khoai lang đỏ nóng hôi hổi mà hắn còn dám bỏ vào trong ngự/c, khi mang về cho ta, ngự/c hắn đã phỏng đến đỏ ửng.
Mọi người đều nói, Bùi Triệt thật may mắn, tuy hắn là kẻ ngố/c, nhưng lại cưới được thê tử xinh đẹp.
Nhưng chỉ có ta mới biết, hắn mới chính là vận may của ta.
Một đêm nọ, ca ca ta mang rượu đến, nói rằng mùa màng năm nay bội thu, muốn mời mọi người uống mừng.
Công công sắp xếp đồ ăn xong, lại bảo có việc cần ra ngoài, chỉ còn ta và Bùi Triệt ở nhà.
Hồi ta còn nhỏ, những lúc như thế này, phụ thân thường dùng đầu đũa nhúng qua rượu cho ta nếm thử.
Giờ đã lớn, mặc dù không phải là người mê rượu, nhưng cũng vẫn muốn uống một chút.
Vì vậy, ta rót một ly cho mình, một ly cho Bùi Triệt.
Có lẽ là lần đầu tiên uống loại rượu này, vừa cay lại thơm, Bùi Triệt uống được một chút đã hơi choáng váng, tựa vào người ta.
Càng uống, ta càng thấy nóng, không hiểu sao hôm nay rượu này lại khiến ta cảm thấy có chút không ổn.
“Tiểu nương tử, ta thấy nóng quá…“
Bùi Triệt dính sát vào ta, không ngừng kéo y phục mình ra.
Hắn vốn gầy, y phục mặc trên người lỏng lẻo, giờ đây hắn lại kéo giật, rất nhanh đã lộ ra phần ngự/c rắn rỏi.
Không biết sao, hắn là một kẻ ngố/c, làn da mịn màng, nhưng cơ bắp bụng ngự/c cũng khá phát triển.
Nói thật, nhìn cũng khá quyế/n rũ.
Trong đầu ta lúc này như có một mớ bòng bong, nghĩ thôi, dù sao cũng là phu quân mình, sờ một chút đã sao?
Thế nên, không biết tại sao ta lại vô thức đưa tay ra.
Ngay khi ngón tay ta chạm vào cơ thể hắn, một luồng điện chạy qua người ta.
Ta run lên một cái, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng Bùi Triệt lại một tay giữ chặt lấy tay ta, mạnh mẽ đặt nó lên ngự/c hắn.
Hắn vẫn nhìn ta với đôi mắt đầy tội nghiệp, giọng nói uất ức:
“Tiểu nương tử, ta khó chịu…“
Lúc này, cả người ta không còn chút sức lực nào, bị hắn kéo một cái, toàn thân bất ngờ ngã vào trong vòng tay hắn.
Ngự/c Bùi Triệt rất rắn chắc, va vào khiến mũi ta đau nhói.
Ta đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, đột nhiên ta lại hết giận.
Lúc này, ta nhìn thấy những dòng bình luận đầy kích động:
[Tiểu nương tử à, bị bỏ thuốc rồi! Mau chạy đi!]
Bỏ thuốc? Thuốc gì vậy?
Ta chỉ nghe qua bà Lưu góc làng nói có một loại thuốc rất mạnh, uống vào thì ngay cả bò già cũng có thể mạnh mẽ, một đêm bảy lần.
Chẳng lẽ đây chính là loại thuốc mãnh liệt đó?
Ta hoảng sợ, vội vàng kéo Bùi Triệt vào trong phòng: “Ngoan, ta không muốn làm tổn thương chàng. Chàng, chàng đừng có lại gần ta.“
Bùi Triệt nắm chặt tay áo ta, đôi mắt hắn sáng lấp lánh, đáng sợ đến mức khiến ta không dám nhìn thẳng.
Ta mạnh mẽ đẩy hắn vào trong phòng, nhưng ai ngờ hắn lại kéo ta lại, đưa ta vào phòng.
Chưa kịp nhìn rõ bình luận bay qua, hắn đã thổi tắt nến rồi ôm chặt lấy ta.
Thân thể Bùi Triệt nóng hổi, ôm ta như ôm vào lò lửa.
Ta vốn đã nóng bức, lúc này hắn ôm vào, toàn thân như muốn mềm nhũn, chỉ muốn hóa thành nước ngay lập tức.
Ta thở dài trong lòng.
“Vậy thì, đừng có hối hận đấy!“
Ta không thể chịu đựng được nữa, lập tức lật người, đè lên người Bùi Triệt.
Trước khi gả đi, tẩu tẩu sợ ta không hiểu những chuyện này, lại nghĩ Bùi Triệt không đáng tin, nên đã kéo ta vào phòng giải thích một lần.
Mặc dù ta chỉ hiểu được một phần, nhưng chưa ăn thịt lợn, chẳng lẽ còn chưa thấy lợn chạy sao?
Ta vội vã cởi y phục của Bùi Triệt, háo hức hôn lên cổ hắn.
Vừa hôn vừa thầm nghĩ, thật chẳng có gì đặc biệt, sao nhiều người lại thích thế?
Không biết là ta vô tình chạm phải chỗ nhạy cảm của hắn hay sao, mà cơ thể hắn bỗng cứng lại, sau đó lật người đè lên ta.
“Tiểu nương tử…“
“Á?“
Ta chưa kịp hoàn hồn, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, vừa đáp lại thì nghe thấy giọng Bùi Triệt khẽ nghẹn ngào.
“Chỗ đó… khó chịu…“
Chăn mền xốc lên, chỉ đến sáng.
Ta đã bị hắn làm cho mệt nhoài, sức cùng lực kiệt, cuối cùng khi hắn làm lần cuối, ta đã mơ mơ màng màng thiếp đi.
Trước khi nhắm mắt, ta vẫn không quên hướng về Bùi Triệt mà mắng, mắng hắn khốn kiếp, chỉ giỏi lừa người.
Nói hắn là kẻ ngố/c không hiểu chuyện phòng the, nhưng sao hắn lại làm tốt đến vậy!
6
Bùi Triệt cái tên khốn kiếp này, dường như đã học được một kỹ năng mới, kể từ mở màn ngày hôm đó, mỗi khi đêm đến, hắn lại thổi nến, kéo ta vào lòng, rồi nói là khó chịu.
Ta không thể cãi lại, đành phải chiều theo hắn.
Ngay cả những bình luận gần đây cũng trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Thế nhưng, hôm Công công lên núi săn bắn, ta đang phơi thuốc trong sân, thì đột nhiên trước mắt xuất hiện một dòng bình luận.
[Tiểu nương tử, cốt truyện đã đến điểm then chốt rồi! Mau chạy ra sau núi đi!]
[Bùi Triệt bị tên ác bá lừa lên núi, sắp rơi xuống vực rồi, tỉnh lại sẽ lấy lại trí nhớ đấy! Tiểu nương tử, mau bám theo hắn!]
Ta chẳng kịp nghĩ ngợi gì, lập tức cầm lấy con dao nhà bếp, chạy về phía núi.
Trên đường đi, tâm trạng ta loạn như ma xui quỷ khiến.
Hầu hết các bình luận đều khuyên ta nên theo đúng diễn biến câu chuyện, chờ Bùi Triệt rơi xuống vực rồi khôi phục trí nhớ.
Nhưng ta, đột nhiên cảm thấy mình thật đáng gh/ê tở/m.
Bùi Triệt đã đối xử với ta chân thành như vậy, mà ta lại biết hắn đang gặp nguy hiểm, thế mà lại mặc kệ không quan tâm sao?
7
Trên bờ vực, Bùi Triệt đứng đối diện với gió, thân mặc bộ y phục thô, nhưng lại tỏa ra một khí chất lạ thường, có vẻ như không hợp với bộ đồ ấy, nhưng lại mang một sự quý phái vô hình.
Trước mặt hắn là một tên có vóc dáng không cao, mặc bộ đồ gấm lụa hiếm có trong làng, vẻ ngoài lấm lét, lúc này đang nhìn hắn bằng ánh mắt chế giễu.
“Thứ ngu xuẩ/n như ngươi mà cũng có thể lấy được Tiểu Nương Tử về, rốt cuộc ngươi có cái gì xứng đáng?“
Lý Bàn nghiến răng nghiến lợi, mắt sắc như dao hướng thẳng Bùi Triệt.
Mỗi lần nghĩ đến việc nữ nhân hắn ta thầm mến lại bị tên ngố/c này cưới mất, trong lòng hắn ta cảm thấy như bị một đống lửa thiêu đốt.
Nhưng Bùi Triệt lại có khí chất và diện mạo vượt xa hắn ta, nhìn hắn ta lúc này, dù đứng sừng sững trước mặt Bùi Triệt, lại giống như một tên hầu.
Lý Bàn càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, may mà gã hắn ta ghét sắp c.h.ế/t rồi.
Một khi gã c.h.ế/t, Tiểu Nương Tử sẽ trở thành quả phụ, rồi cuối cùng cũng sẽ là người của hắn ta.
Khi nghĩ đến vòng eo mềm mại, quyến rũ của Tiểu Nương Tử, Lý Bàn khẽ cười nham hiểm, sau đó đưa tay hướng về phía Bùi Triệt mà đẩy mạnh!
08
[Tiểu Nương Tử, chuyện Bùi Triệt rơi xuống vách núi là bước ngoặt tất yếu trong cốt truyện, xin đừng làm điều ngu ngố/c!]
[Đúng vậy, chỉ cần hắn khôi phục ký ức, hắn sẽ là chỗ dựa vững chắc cho người!]
Nhìn những dòng bình luận kia, ta tức giận vô cùng, liền lớn tiếng quát:
“Khôi phục ký ức có vô vàn cách thức, sao nhất định phải để hắn rơi xuống vách núi? Đây là cái trò quái gì?“
Ta vội vàng chạy đến, vừa tới nơi liền thấy Bùi Triệt đang đứng sát bên mép núi, còn Lý Bàn thì rình rập đằng sau.
Nhìn thấy Lý Bàn chuẩn bị đẩy hắn xuống, ta kinh hãi kêu lên: “Phu quân!“
Bùi Triệt bỗng quay lại, nhìn thấy ta, hắn vui mừng vẫy tay: “Tiểu nương tử, mau lại đây, hắn bảo dưới đó có bảo vật.“
Trong lòng ta hoảng hốt, cảm giác sợ hãi dâng lên.
Vách núi tuy không quá dốc, nhưng rơi xuống vẫn là chuyện nguy hiểm không thể đùa.
Ta liền tức giận trừng mắt nhìn Lý Bàn, rồi quay lại kéo Bùi Triệt muốn rời đi.
Những tiếng khuyên bảo lại vang lên từ màn hình.
Bùi Triệt bị ta làm cho giật mình.
Thấy sắc mặt ta không vui, hắn khẽ nắm tay ta, nhỏ giọng nói: “Tiểu Nương Tử, nàng giận ta à? Xin lỗi, đừng giận ta, được không?“
Một luồng lạnh lẽo đột ngột tràn đến, ta thở hổn hển.
Đôi mắt hắn rưng rưng, như con thú nhỏ bị ức hiếp, ánh nhìn đầy tội nghiệp.