Skip to main content

#Hutao01 - Học yêu

6:27 chiều – 03/04/2025

7
Bà ấy ngẩn người, lại hỏi tôi lần nữa:
“Con… hôn lễ vừa rồi tuyên bố là thật sao?”
Giang Trì bất ngờ nắm lấy tay tôi.
“Bây giờ Dụ Dao là vợ của tôi, không còn liên quan gì đến Tần Sở nữa.”
Cứ như vậy, tôi và Giang Trì kết hôn, cảm giác như một giấc mơ.
Trên đường về, tôi vẫn cầm theo chiếc iPad, tài khoản WeChat của Tần Sở vẫn chưa thoát.
Không biết vì tò mò hay lý do gì, ý nghĩ không xem chuyện riêng của anh ta hoàn toàn biến mất.
Tôi nhấn vào ảnh đại diện của Giang Lê, phát hiện ra cô ấy và Tần Sở dùng ảnh đôi.
Lúc trước, khi thấy Tần Sở thay đổi ảnh đại diện, tôi đã lên mạng tìm nửa còn lại để đổi cùng.
Thậm chí còn nghĩ rằng anh ấy luôn là người chủ động trong tình cảm, việc đổi ảnh đại diện cũng là để
thử xem tôi có hiểu anh không.
Khi thấy tôi đổi đúng ảnh đôi, anh ấy thoạt đầu ngạc nhiên, sau đó vui mừng, ôm tôi:
“Dao Dao ngoan, em thật hiểu anh. Sao em biết anh muốn đổi ảnh đôi với em?”
Giờ tôi chỉ muốn tát vào mặt mình.
Giang Lê vừa đăng một bài trên trang cá nhân.
Đó là bức ảnh cô ấy tựa vào lòng Tần Sở trong khách sạn

“Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của đàn ông. Cảm ơn ai đó đã rèn luyện giúp tôi một người đàn ông
dịu dàng như vậy, tôi thật sự rất yêu anh ấy.”
Tôi lại nhấn vào trang cá nhân của Tần Sở.
Ba năm qua, anh ấy thường xuyên đăng những bài chỉ mình anh có thể xem.
“Tiểu Lê, nhất định phải đợi anh. Đợi anh trở thành một người bạn trai tốt, anh nhất định sẽ đến cưới
em.”
“Hôm nay cô ấy muốn hôn anh, anh đã né được. Suýt chút nữa là mất đi sự trong sạch rồi. Tiểu Lê,
đừng trách anh.”
8
Ha! Tôi cứ nghĩ việc hôn hít, ôm ấp là chuyện bình thường của các cặp đôi.
Lần trước anh ấy đỏ mặt né tránh, tôi cứ tưởng anh chỉ ngại ngùng, sau đó cũng không nghĩ nhiều nữa.
Đợi kết hôn rồi chắc cũng như vậy.
Không ngờ anh lại ghét bỏ tôi đến thế.
“Mỗi ngày ở bên cô ấy đều là sự dày vò, tôi luyện tập yêu cô ấy, thực ra là đang luyện tập yêu em.
Ngoan nào, Tiểu Lê, em có nhớ anh không?”
“90 điểm, hôm nay cô ấy cho anh 90 điểm. Anh nhất định phải cố gắng đạt điểm tối đa, như vậy mới
xứng đáng đứng trước mặt em.”
Nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống màn hình iPad.
Tần Sở thoát khỏi ứng dụng WeChat, cũng tốt, tôi chẳng còn muốn xem thêm nữa.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên, là tin nhắn của Tần Sở.
“Đám cưới kết thúc chưa? Mệt không? Tối nay nghỉ ngơi sớm nhé. Anh có lẽ phải vài ngày nữa mới về,
đến lúc đó anh sẽ tổ chức lại hôn lễ cho em.”
Tôi thật không hiểu anh đang giả vờ gì nữa, đã ở bên người trong lòng rồi còn quay lại làm gì.
Giang Trì tiến lại gần, lấy điện thoại của tôi.
“Lén khóc thì không ai biết sao?”
Anh nghiêng mặt tôi lại, nhẹ nhàng lau nước mắt.

Sự dịu dàng ấy khiến tôi bật khóc thành tiếng, nước mắt cứ thế chảy ra không ngừng.
“Nếu em không ngại, có thể dựa vào vai tôi, dù gì bây giờ tôi cũng là chồng của em.
Trước mặt tôi, em không cần kìm nén cảm xúc.”
Anh vòng tay qua lưng tôi, nhẹ nhàng kéo tôi dựa vào vai anh.
Cuối cùng, tôi ngả đầu vào vai anh, bàn tay anh vuốt nhẹ sau gáy tôi.
“Khóc đi, khóc ra hết sẽ thấy nhẹ lòng hơn.”
Lồng ngực anh rung lên, giọng nói dịu dàng đến lạ.
Hơi thở nhẹ nhàng của Giang Trì bên tai, dần dần khiến tôi bình tĩnh lại.
Anh hỏi tôi:
“Em có muốn tôi đi cùng em đến nhà họ Tần thu dọn đồ đạc không?”
Tôi lắc đầu, tôi sợ nhìn thấy căn phòng tân hôn mà Tần Sở đã dày công sắp xếp.
Anh ta đã lên kế hoạch rất lâu, mọi công sức đều không phải vì tôi, mà chỉ để lấy điểm trong mắt tôi. Tôi
sao có thể không đau lòng?
“Anh tài xế, đến Giang trạch.”
Giang Trì cứ thế đưa tôi về nhà anh.
“Ba mẹ anh có ở đó không?”
“Nếu em muốn gặp, tôi có thể đưa em về nhà lớn. Nếu em sợ, thì ở nhà riêng của tôi.”
Tôi thả lỏng người, chưa sẵn sàng gặp mặt người nhà anh, chỉ muốn ở một mình.
Sau một đêm nghỉ ngơi, sáng hôm sau tôi và Giang Trì đã đi đăng ký kết hôn.
Không ngờ, tôi cũng chơi kiểu “kết hôn chớp nhoáng” như vậy.
Tôi đăng một bài lên trang cá nhân, coi như nói lời tạm biệt với quá khứ. Cuộc đời dài như vậy, cứ mãi
chìm đắm trong quá khứ thì chẳng công bằng với ai cả.
“Hôn nhân mới, cuộc sống mới.”
Tôi đăng kèm hình ảnh giấy đăng ký kết hôn đã mở ra.
Phần bình luận tràn ngập bạn bè chung của tôi và Tần Sở.

“Chúc mừng chị dâu, cuối cùng cũng kết hôn với anh Sở rồi.”
“Mắt ông bị mù à? Trước khi bình luận có thể bấm vào xem kỹ ảnh được không? Chú rể là Tần Sở
chắc?”
“???”
“@Tần Sở: Đại ca, chị dâu cưới rồi! Chú rể không phải anh!”
Điện thoại tôi lập tức bị Tần Sở gọi nổ tung.
9
Tôi liên tục ngắt cuộc gọi, nhưng Tần Sở không chịu từ bỏ, cứ gọi tới không ngừng.
Cuối cùng, Giang Trì cầm điện thoại giúp tôi nghe máy.
“Dụ Dao, sao em có thể đi đăng ký kết hôn với người khác? Tối qua chúng ta đã nói rồi, đợi anh về sẽ đi
đăng ký kết hôn cùng nhau! Mau ly hôn ngay lập tức!”
“Dụ Dao, nói gì đi chứ!”
Giang Trì bật cười:
“Tổng giám đốc Tần, người đã được tôi dỗ vui rồi thì là của tôi đấy.”
“Giang Trì! Đó là vợ của tôi! Tôi nhờ anh giúp tôi một chút, thay tôi đứng đó làm lễ thôi, chứ không phải
bảo anh dẫn vợ tôi đi đăng ký kết hôn!”
“Ai có tên trên giấy kết hôn với Dụ Dao thì người đó mới là chồng của cô ấy.”
Tần Sở bên kia đầu dây tức đến nghiến răng, giọng đầy căm phẫn, đe dọa Giang Trì. Đột nhiên, có tiếng
va chạm lớn vang lên.
Trong xe vang lên tiếng còi báo động, cuộc gọi bị ngắt.
Giang Trì nhướn mày:
“Hắn sẽ không gặp tai nạn mà chết luôn chứ?”
Giang Lê nói không sai, trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của đàn ông. Đã dơ bẩn rồi thì lấy tư cách gì
quay đầu lại?
Tôi đâu phải chỗ thu hồi rác thải.

Chết thì chết, tôi và anh ta chẳng còn liên quan gì nữa.
“Giang Trì, về nhà thôi.”
Đến cổng nhà, bạn của Tần Sở – Thẩm Nghị – đã đứng chờ sẵn.
“Dụ Dao, cô bỏ rơi Tần Sở rồi quay đầu đi kết hôn với người khác, như vậy quá đáng lắm đấy?”
“Vì chuyện này mà anh ấy lái xe mất tập trung, bị tai nạn, cô nên cảm thấy may mắn là anh ấy chỉ bị trầy
xước nhẹ. Nếu có chuyện gì xảy ra, cô sẽ ân hận cả đời.”
Tôi?
Ân hận cả đời sao?
“Thẩm Nghị, đúng là bạn bè tốt, bất kể hắn làm gì, cậu cũng sẽ ủng hộ hắn, phải không? Bạn cậu vào
ngày cưới của chúng tôi, chỉ vì một câu của mối tình đầu mà bỏ trốn, cậu không biết sao?”
Mặt Thẩm Nghị biến sắc, nhưng lại tiếp tục trách tôi:
“Ba năm nay, Tần Sở ở bên cô, chiều chuộng cô như bà hoàng, chẳng lẽ đối xử với cô không tốt sao? Ai
mà không có một người phụ nữ không thể quên trong tuổi trẻ chứ? Hắn chỉ là muốn bù đắp tiếc nuối,
nhưng cuối cùng vẫn chọn quay về với cô mà. Các cô gái đúng là nhỏ nhen quá!”
“Chỉ vì một người phụ nữ trong quá khứ mà cá cược cả đời, cô đúng là làm hắn thất vọng quá. Bây giờ
cô đi xin lỗi hắn vẫn còn kịp.”
Giang Trì kéo tôi ra phía sau, chắn trước mặt tôi:
“Ý cậu là Tần Sở bỏ trốn là để ngủ với người phụ nữ kia cho thỏa nỗi tiếc nuối, rồi quay lại tìm vợ tôi để
làm người thay thế?”
“Giang Trì! Cậu nói cái gì đấy? Cậu cưới người phụ nữ của Tần Sở, chẳng phải cũng là kẻ thế thân
sao?”
“Dụ Dao vốn dĩ là người phụ nữ của tôi. Cô ấy trong sạch, tôi sẽ bảo vệ cô ấy cả đời.
Cậu quay về nói với chủ nhân của cậu rằng: Dụ Dao rất tốt, tôi sẽ trân trọng cô ấy cả đời. Tần Sở cả đời
cũng không có cơ hội nữa.”
Giang Trì ra hiệu, bảo vệ lập tức xốc Thẩm Nghị lên, ném thẳng ra bãi cỏ phía xa.
10

Tôi và Giang Trì thu dọn đồ đạc, anh đưa tôi đi du lịch khắp nơi.
Lịch trình mỗi ngày đều kín mít, Tần Sở không có cơ hội quấy rầy tôi, tôi đã chặn anh ta từ lâu.
24 giờ một ngày, Giang Trì luôn ở bên cạnh tôi. Hoàng hôn, núi tuyết, cực quang… chúng tôi đã tạo nên
những kỷ niệm thuộc về riêng mình.
Những hoạt động du lịch mạo hiểm đầy kích thích khiến tôi phấn khích. Khoảnh khắc khi trò nhảy tháp
rơi xuống, đầu óc tôi trống rỗng, những ký ức không vui ấy dường như biến mất.
Những ngày đầu sau khi chia tay với Tần Sở, mỗi khi nghĩ đến tên anh, tim tôi vẫn nhói đau. Nhưng bây
giờ, dù cố tình nhớ lại, lòng tôi cũng bình thản.
Thật tốt, tôi đã buông bỏ được rồi, trái tim không còn đau nữa.
Suốt bốn tháng, Giang Trì đưa tôi đi khắp thế giới.
Có lẽ là đêm trở về nước, khi cảnh đêm tại khách sạn ven sông đẹp đến mê người, hoặc có lẽ trái tim tôi
đã dành ra một góc cho anh.
Chúng tôi thuận theo tự nhiên mà trở thành của nhau.
Tôi bị hơi ấm của Giang Trì làm cho bối rối, đầu óc choáng váng, trong tâm trí chỉ mong mọi chuyện mau
kết thúc.
Giữa cơn mệt mỏi, tôi lờ mờ nghe thấy Giang Trì nói:
“May quá, em vẫn là của anh.”
Tôi không hiểu, cũng chẳng còn sức mà suy nghĩ.
Sáng sớm, tôi lại bị hơi nóng đánh thức, cả đêm anh vẫn ôm tôi từ phía sau.
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:
“Chào buổi sáng, vợ của anh.”
Sức mạnh của anh hoàn toàn không ăn nhập với giọng nói dịu dàng ấy. Từ tám giờ đến mười một giờ,
chúng tôi chẳng làm được gì ngoài ôm nhau.
Buổi chiều, tin nhắn nặc danh từ Tần Sở lại gửi đến.
“Dụ Dao, mấy tháng rồi, em quậy đủ chưa?”

“Thẩm Nghị nói em đã biết chuyện của anh và Giang Lê rồi. Trước đây em chưa bao giờ làm ầm lên như
thế này, lần này em giận đến vậy là lỗi của anh, anh không nên vì Giang Lê mà bỏ trốn trong ngày cưới.
Anh xin lỗi.”
Tôi trả lời:
“Chỉ vì chuyện này thôi sao?”
“Chứ còn gì nữa? Em nhất định phải làm quá lên như vậy à?”
“Đừng có lảng tránh. Ba năm nay, tất cả sự tốt đẹp anh dành cho em, chẳng phải chỉ để sau này có thể
yêu Giang Lê một cách hoàn hảo sao?”
“Dụ Dao, anh thừa nhận, Giang Lê đúng là người mà anh không thể buông bỏ trong lòng. Nhưng sau khi
gặp lại, mọi thứ không giống như anh tưởng tượng. Anh nghĩ rằng mình sẽ yêu cô ấy đến điên cuồng,
nhưng thực tế lại chỉ như gặp một người xa lạ.
“Là chấp niệm của những năm tháng ấy đã trói buộc anh. Giờ đây anh chỉ coi cô ấy là bạn, giữa anh và
cô ấy không còn gì ngăn cản nữa. Trở về bên anh đi, chúng ta sẽ như trước đây, được không?”
“Nếu anh đã vì cô ấy mà bỏ tôi lại, thì hãy tiếp tục đi. Tôi đã có chồng rồi, anh ấy đối xử với tôi rất tốt.”
Anh ta không trả lời, đến tối lại gửi một tin nhắn khác:
“Em đừng hối hận là được.”
Giang Trì từ phía sau ôm tôi, khẽ hôn lên vành tai:
“Tên phiền phức này lại tìm em nữa à? Đúng là dai như đỉa.”
Tôi đưa anh xem đoạn tin nhắn:
“Xem đi, lần này chắc hắn phải từ bỏ rồi.”
Bàn tay to lớn của anh đã ôm lấy eo tôi:
“Nhưng anh cũng ghen đấy.”
“Ghen cái gì? Ghen với em à? Ăn em đi, ông xã.”

Giang Trì đi tắm, tôi từ trên giường chậm rãi ngồi dậy, định tìm đồ ngủ trong tủ quần áo.

Những bộ đồ xếp gọn gàng bỗng rơi xuống, trong đống quần áo của Giang Trì, lẫn vào đó là một chiếc
áo dây.
Là áo dây của phụ nữ