Skip to main content

10.

Ta cứ ngỡ rằng, việc sưởi giường cho Tạ Phong đã là điều tốt nhất ta có thể làm vì hắn.

Hắn từng nói, một cô gái ngốc nghếch như ta, chẳng có tác dụng gì.

Nhưng ta không ngờ rằng

Ngày hôm sau, hắn liền đem ta giao cho sư phụ.

Hắn thản nhiên dặn dò:

“Dạy nàng ta dùng độc, dạy cho thật tốt.”

“Có thể giết người thì càng tốt, không được thì ít nhất cũng phải biết tự vệ.”

Ta: “???”

Ta chẳng phải là một tiểu cô nương đáng yêu, mềm mại yếu đuối sao?

Cớ gì lại cần học mấy thứ này?

Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Vậy mà Tạ Phong không hề tỏ ra mềm lòng, gương mặt hắn lạnh lùng vô tình, không còn chút ấm áp nào như trước.

“Bản hầu không nuôi kẻ vô dụng!”

Ta cuống quýt giải thích:

“Ta… ta có thể sưởi giường cho huynh…”

Tạ Phong cười lạnh:

“Chuyện mà một cái lò sưởi cũng làm được, ta cần ngươi làm gì?”

“Chẳng lẽ ôm một người ngủ lại thoải mái hơn sao?”

Bên cạnh, tên thị vệ Mục Phong cũng bật cười theo:

“Hừ!”

À phải rồi, chính là hắn, tên thị vệ đã nhận ra ta khi ta bị bỏ lại bên vệ đường.

Bây giờ, hắn chính là sư phụ của ta.

Khi mới gặp hắn, ta còn tưởng hắn là một người tốt bụng lắm.

Nhưng chỉ khi thực sự rơi vào tay hắn, ta mới biết được

Chủ nhân thế nào, thuộc hạ thế ấy.

Hắn đưa ta đến một nơi kỳ lạ, bắt ta huấn luyện chung với một đám hài tử tuổi tác xấp xỉ ta.

Những người khác tuy nhỏ hơn ta, nhưng ai nấy đều nhanh nhẹn, thông minh.

Chỉ có ta, chậm chạp, vô dụng.

Ta không theo kịp bọn họ, cũng làm không tốt bất cứ thứ gì.

Mục Phong nói:

“Ngu dốt không sao, chỉ cần biết nghe lệnh là được.”

“Kêu ngươi làm gì, thì cứ làm đi.”

“Làm không tốt, thì phải chịu phạt!”

Nhưng ta vốn yếu đuối, chưa được bao lâu đã bị giày vò đến phát bệnh.

Tạ Phong sai người mời danh y đến chẩn trị.

Ta yếu ớt níu lấy vạt áo hắn, giọng run rẩy:

“Cứu… cứu A Ninh… A Ninh sắp chết rồi…”

Danh y bắt mạch, bình thản nói:

“Tiểu thư chỉ là cơ thể suy nhược, uống vài thang thuốc bồi bổ là khỏi.”

“Còn về dư độc trong cơ thể, đã tích tụ nhiều năm, muốn loại bỏ hoàn toàn thì không thể ngày một ngày hai.”

Tạ Phong hất tay ta ra, lạnh nhạt nói:

“Dùng dược liệu tốt nhất cho nàng ta.”

“Bắt buộc phải dưỡng cho mạnh mẽ như trâu!”

Ban đầu, ta còn tính giả bệnh để trốn tránh huấn luyện…

Nhưng khi nghe hắn nói vậy, ta hoàn toàn chết lặng:

“A…?”

Mục Phong đứng sau lưng hắn, còn phụ họa thêm:

“Đúng thế, phải bồi bổ thật tốt.”

“Chỉ chạy có mấy vòng mà đã kiệt sức, đúng là vô dụng!”

Ba năm! Suốt ba năm!

Các người có biết ta đã sống thế nào không?!

Bên ngoài, tất cả mọi người đều nghĩ rằng ta là một tỳ nữ ấm giường, được nuôi dưỡng trong vinh hoa phú quý, cơm ngon áo đẹp.

Nhưng chỉ có ta mới biết

Ba năm nay, ta chưa từng có một ngày an ổn!

Bất kể mùa đông giá rét hay mùa hè oi bức, ta đều phải tập luyện không ngừng.

Cưỡi ngựa, bắn cung, hạ độc, cận chiến, kiếm thuật, ám sát…

Ngay cả ca múa, đàn hát, cầm kỳ thư họa, phân biệt độc dược hương liệu… cũng không buông tha.

A Ninh ta khổ lắm!

Mỗi lần ta kêu ca không muốn học nữa, Tạ Phong sẽ lẳng lặng đưa cho ta thư nhà của phụ thân từ biên ải gửi về.

“Còn muốn sống đến ngày gặp lại phụ thân ngươi không?”

Ta nước mắt lưng tròng, nức nở đáp:

“Hu hu hu… Muốn!”

Tạ Phong nâng cằm ta lên, dùng đầu ngón tay lau nước mắt, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ:

“Vô dụng! Khóc cái gì?”

“Lần sau còn khóc nữa, phạt chạy thêm mấy vòng trong thao trường!”

Không phải ta đã suy tính kỹ càng mới ôm lấy đùi của Cửu Thiên Tuế hay sao?

Sao thực tế lại không giống với những gì ta tưởng tượng vậy?!

Rõ ràng Hứa nhũ mẫu còn nói ta thông minh cơ mà…

Ta nào có thông minh? Ta đúng là ngốc nghếch hết chỗ nói!

Sau đó, những thiếu niên nhập doanh cùng ta lần lượt thông qua kỳ khảo hạch, được cử ra ngoài làm nhiệm vụ.

Chỉ còn lại một mình ta, mãi không thể vượt qua.

Tạ Phong bắt ta mặc vũ y mỏng manh, nhảy múa trước mặt hắn.

Nhưng ta nhảy không giỏi, vì vậy hắn luôn không cho ta thông qua.

“Ánh mắt sai rồi!”

“Ngươi có biết cái gì gọi là quyến rũ không?”

“Đừng có trưng ra cái bộ dạng ngốc nghếch đó!”

Ta tủi thân:

“Nhưng ta vốn dĩ là kẻ ngốc mà.”

Tạ Phong nhướng mày:

“Ồ… quên mất.”

“Nhưng chẳng phải ngươi đã giả vờ thông minh suốt ba năm qua rồi sao?”

Ta thật sự không chịu nổi nữa!

Chính vì thế, khi Tạ Phong đưa ta vào cung dự yến, ta mới nảy sinh suy nghĩ muốn tìm Tạ Quân Hoài

Muốn hỏi hắn, có thể đón ta trở về không?

Nhưng ta không ngờ rằng, trước mắt ta lại xuất hiện một màn chữ vàng lơ lửng.

Những hàng chữ dày đặc, di chuyển với tốc độ nhanh chóng.

Nếu không phải đã được huấn luyện suốt ba năm dưới tay Tạ Phong, ta chắc chắn không thể đọc hết toàn bộ.

Những câu chữ trên đó có ý gì?

Phản diện quyền thần… nói về Tạ Phong sao?

Mà người bị đày xuống làm quan kỹ… chính là ta sao?!

Mấy ngày nay ta cãi nhau với Tạ Phong, ban đêm cũng không thèm sưởi giường cho hắn.

Nhưng lúc này đây

Ta lại cảm thấy hoảng hốt vô cùng, đôi mắt đỏ hoe, cõi lòng run rẩy.

 

11.

Lâm Uyển Ninh nghe ta nói, khẽ nhướng mày.

“Biểu tỷ, bản cung biết tỷ oán hận Thái tử vì đã đưa tỷ cho Tạ hầu.”

“Nhưng điện hạ cũng chẳng còn cách nào khác, Tạ hầu giữ chặt tỷ không buông, điện hạ cũng bất lực.”

“Cũng phải nói… Biểu tỷ quả thực có thủ đoạn. Nếu không, làm sao có thể câu dẫn được Tạ hầu—người vốn lạnh lùng vô tình—khiến hắn phải cướp đoạt một thị thiếp như tỷ?”

Lời vừa dứt, cả đại điện bỗng vang lên những tràng cười khúc khích.

Tựa như ta chính là một trò cười cho tất cả bọn họ.

Thật muốn lấy kim châm độc mà Mục Phong giấu cho ta, đem tất cả đám người này giết sạch!

Nhưng không được.

Mục Phong đã nói, đó là do Tạ Phong cho ta để phòng thân.

Thế nên, ta chỉ có thể vừa giả vờ khóc, vừa lén kéo tay áo Lâm Uyển Ninh, âm thầm bôi lên người nàng ta ít bột phấn gây ngứa.

“Hu hu hu, biểu muội nói đúng!”

“Ta chỉ muốn về nhà, ta muốn tìm ca ca của ta!”

Đúng lúc này, những dòng chữ vàng trước mắt ta lại hiện lên, nhảy nhót không ngừng.

【Lâm Uyển Ninh này thực sự là nữ chính sao? Sao lại đi bắt nạt nữ phụ ngốc, còn bịa đặt chuyện xằng bậy thế này?】

【Lầu trên không hiểu gì à? Nữ chính nhà ta là người có chí lớn! Mục tiêu cuối cùng là làm Thái hậu! Đừng nhìn nàng ta giả bộ yếu đuối, thực ra nàng ta rất giỏi câu dẫn. Tên cặn bã Thái tử rõ ràng vẫn còn tình cảm với nữ phụ, bất cứ chướng ngại nào trên con đường của nữ chính đều phải bị loại bỏ!】

【Trời ơi, cái thể loại nữ chủ văn quái gì đây? Giả danh tình thâm, thực chất là tranh đấu nữ nhân! Leo lên bằng cách chèn ép người khác sao?】

【Không đúng, các ngươi đừng cãi nữa! Nhìn kìa! Nữ phụ đang hạ dược nữ chính kìa!】

【Đù! Chẳng lẽ ba năm học hành của nữ phụ uổng phí rồi sao?!】

Hả? Ta bỏ thuốc Lâm Uyển Ninh, bọn họ cũng biết sao?

Đáng sợ quá!!!

Ba năm nay, ta học không giỏi thứ khác, nhưng kỹ năng giả vờ khóc thì đã luyện đến mức thành thục.

Ta khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, dáng vẻ đáng thương, lệ rơi như sương rơi trên máng trúc.

Tóm lại là rất đẹp, rất thê lương.

Nếu không, dưới sự giày vò của sư phụ Mục Phong, đừng mong ta có thể trốn tránh việc huấn luyện dù chỉ một khắc!

Lúc này, Lâm Uyển Ninh còn chưa kịp phản ứng, thì Tạ Quân Hoài đã uống đến say khướt, liền tỏ ra xót thương ta.

“A Ninh! Sao lại thế này?”

“Có phải Thái tử phi bắt nạt nàng không?”

Hắn nghiêm giọng quát:

“Lâm Uyển Ninh! Nàng là Thái tử phi, đến một nữ nhân ngu dại cũng không thể dung tha sao?!”

Nói rồi, hắn kéo ta lại, giọng đầy bi thương:

“A Ninh, ba năm không gặp, nàng có biết cô nhớ nàng đến nhường nào không?”

“Hãy quay về đi! Trở lại bên cô có được không? Cô sẽ không để ai ức hiếp nàng nữa…”

Nếu là trước kia, vì tình nghĩa thanh mai trúc mã, có lẽ ta sẽ cảm động.

Nhưng sau khi nhìn thấy những dòng chữ vàng, ta mới hiểu ra

Ta và hắn, từ đầu đến cuối không cùng một con đường!

Tạ Phong là phản diện quyền thần, mà ta chỉ là một nữ phụ pháo hôi.

Sau này khi Tạ Quân Hoài đăng cơ, kết cục của ta và Tạ Phong đều sẽ vô cùng thê thảm!

Bây giờ còn lo trăn trở chuyện tình nghĩa gì nữa? Giữ mạng quan trọng hơn!

Vì vậy, ta khóc càng thảm thiết hơn.

“Không cần, không cần! Ta muốn về nhà!”

“Hu hu hu…”

Ta thật sự cảm thấy đau lòng.

Nhưng không phải vì Tạ Quân Hoài, mà là…

Nghĩ đến kết cục của Tạ Phong, một người đẹp đến như vậy, mà sau này lại bị ngũ mã phanh thây, trái tim ta đau như bị kim châm.

Ngay lúc ta khóc đến thương tâm nhất, bóng dáng Tạ Phong xuất hiện.

Hắn thản nhiên vươn tay, không nói một lời liền kéo ta ra khỏi vòng tay của Tạ Quân Hoài.

Hắn nhàn nhạt nói:

“Thái tử điện hạ, nội nhân của bản hầu được nuông chiều quá mức, khiến nàng ta càng lúc càng không ra thể thống gì.”

“Khóc lóc trước mặt Thái tử điện hạ và Thái tử phi, ngươi còn biết xấu hổ không?”

“Nội nhân?!”

Tạ Quân Hoài vốn đã say, giờ phút này liền tỉnh táo hơn nửa phần, nhìn ta đầy kinh ngạc.

“A Ninh, nàng và hắn…??”

Tốt quá rồi! Rốt cuộc Tạ Phong cũng đến!

Ta không còn quan tâm ánh mắt của những người xung quanh, lập tức nhào vào lòng hắn.

“Ca ca, A Ninh buồn ngủ quá, A Ninh muốn về nhà!”

Tạ Phong cau mày, cúi đầu, áp sát bên tai ta, thấp giọng hỏi:

“Ngươi lại giở trò gì vậy?”

Ta nhỏ giọng đáp:

“A Ninh có chuyện rất quan trọng cần bẩm báo!”

Tạ Phong trầm ngâm nhìn ta một chút, nhưng cuối cùng vẫn bế ta lên, lạnh nhạt nói:

“Nội nhân của bản hầu thể trạng yếu ớt, không chịu được mệt nhọc. Bản hầu đưa nàng về nghỉ ngơi trước.”

Hắn bước đi, nhưng đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, bèn ngoái đầu lại, giọng điệu đầy bỡn cợt:

“À, bệ hạ đã hạ chỉ tứ hôn, hôn kỳ của bản hầu và A Ninh định vào tháng sau.”

“Đến lúc đó, điện hạ và Thái tử phi nhớ tới uống rượu mừng.”

“Dù gì, trong kinh thành, A Ninh cũng chẳng còn mấy người thân thích nữa—biểu muội và biểu muội phu, chớ quên gửi quà.”

Nói rồi, hắn ôm ta, lướt qua những ánh mắt kinh ngạc của cả đại điện, tiêu sái rời đi.