Skip to main content

1.

Ta tên Tống An Ninh, là đích nữ phủ Tể tướng, vốn dĩ là vị hôn thê thanh mai trúc mã của Thái tử Tạ Quân Hoài.

Năm ta tám tuổi, vì hắn đỡ một kiếm.

Thanh kiếm ấy tẩm độc, tổn thương đến trí lực của ta.

Dù vết thương ngoài da đã lành, nhưng trí tuệ của ta mãi mãi dừng lại ở năm tám tuổi.

Khi ấy, Tạ Quân Hoài khóc đến thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, ôm chặt lấy ta.

“A Ninh, cô nhất định sẽ không phụ nàng!”

“Chờ nàng mười lăm tuổi, cô sẽ cưới nàng làm Thái tử phi!”

Khi đó, ta còn chẳng hiểu trở nên ngốc nghếch sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời mình thế nào.

Chỉ cảm thấy phụ thân vốn nghiêm khắc bỗng trở nên ôn hòa, còn ca ca Thái tử ngày nào cũng đến chơi cùng ta, mang theo rất nhiều đồ ăn ngon.

Chỉ là… mẫu thân dường như rất đau lòng, đêm nào cũng ôm ta, khóc mãi không thôi.

Ta vùi đầu vào lòng mẫu thân, nhẹ giọng an ủi:

“Mẫu thân, Ninh nhi không sao!”

“Người xem, Ninh nhi vẫn khỏe mạnh lắm, còn có thể… còn có thể hát cho người nghe!”

Mẫu thân ta vẫn rơi nước mắt không ngừng.

“Ninh nhi đáng thương của ta… sau này biết phải làm sao đây…”

Lúc đó, ta ngây thơ đáp lời:

“Ca ca Thái tử nói, sau này huynh ấy sẽ cưới con làm Thái tử phi! Làm Thái tử phi sẽ có thật nhiều món ngon, còn có rất nhiều y phục đẹp nữa!”

Mẫu thân nghe vậy, lại càng thương tâm hơn.

Từ đó về sau, Thái tử đối với ta vẫn luôn rất tốt. Dù đông giá hay hè oi, vẫn luôn dành thời gian đến thăm ta.

Mọi lễ vật huynh ấy tặng ta, chưa từng sơ sài.

Người đời nói rằng, Thái tử điện hạ là người biết ân báo ân, vị hôn thê dù đã hóa ngốc, hắn vẫn không bỏ rơi nàng.

Nhưng rồi, một năm trôi qua, hắn dần trở nên bận rộn.

Bài vở Thái phó giao phải hoàn thành, bệ hạ kiểm tra học nghiệp, hắn còn phải bắt đầu lâm triều nghị chính…

Dần dần, hắn chẳng còn thời gian đến chơi với ta nữa.

Ban đầu, một ngày ta còn có thể gặp hắn một lần, sau đó là mấy ngày…

Rồi đến cuối cùng, chỉ khi trong cung mở tiệc yến, ta mới có thể từ xa nhìn thấy hắn.

Ta không thể tùy tiện vào cung tìm hắn, chỉ có thể mong mỏi chờ đợi.

Sau đó, mẫu thân bệnh mất, không còn ai có thể đưa ta vào cung dự yến nữa.

Bên cạnh ta chỉ còn nhũ mẫu nhẹ giọng dỗ dành:

“Chờ tiểu thư thành Thái tử phi, có thể ở bên cạnh Thái tử điện hạ rồi.”

Ta hơi ấm ức, bấm đốt ngón tay đếm:

“Ca ca Thái tử nói, chờ ta mười lăm tuổi sẽ cưới ta mà.”

“Nhũ mẫu, ta còn bao lâu nữa mới mười lăm tuổi?”

Bà ấy thoáng khó xử, rồi đáp:

“Còn… ba ngày nữa thôi.”

Hôm ấy, ta đột nhiên rất muốn hỏi hắn, ba ngày sau có phải là hôn kỳ của chúng ta không.

Hắn có phải sẽ cưới ta làm Thái tử phi, từ nay không rời xa ta nữa không.

Nhưng khi ta hỏi phụ thân, người lại khó xử nhìn ta:

“Ninh nhi, con ngoan, đừng gây rối.”

Bên cạnh, Lưu di nương thị khẽ cười, nói:

“Tể tướng gia, có cần nói cho tiểu thư biết, Hoàng hậu nương nương đã chọn biểu tiểu thư nhà Tướng quân Lâm làm Thái tử phi của Thái tử điện hạ không?”

Phụ thân trầm mặt, giọng lạnh băng:

“Lắm lời!”

Người kéo tay ta, dịu giọng:

“Ninh nhi…”

Nhưng ta chẳng nghe nổi một lời nào.

Chỉ cảm thấy tất cả bọn họ đều đang lừa gạt ta.

Nhân lúc nhũ mẫu không chú ý, ta len lén chạy ra khỏi phủ, hướng về phía hoàng cung mà lao đi.

Nhưng… hoàng cung xa quá.

Trên đường có rất nhiều xe ngựa, ta suýt bị đụng vào mấy lần.

Bọn họ không hề xin lỗi ta, còn ném cho ta ánh mắt khinh miệt.

“Muốn chế/t thì cút xa ra!”

“Đồ ngốc, bị đụng chế/t cũng đáng!”

Đây là lần đầu tiên ta một mình ra ngoài.

Mọi thứ đều xa lạ và đáng sợ đến thế.

Nhưng ta tự nhủ với bản thân.

“A Ninh không sợ, đợi gặp Thái ca ca rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Thái ca ca sẽ mang đồ ăn ngon cho A Ninh, sẽ giúp A Ninh đánh kẻ xấu!”

Nhưng hoàng cung thật sự rất xa.

Đôi hài của ta cũng rơi mất rồi.

Cuối cùng, khi không còn chút sức lực nào, ta ngồi thu lu bên vệ đường, co lại như một cây nấm nhỏ.

Bỗng nhiên, ta thấy hối hận.

Hối hận vì đã chạy ra khỏi phủ.

“Di nương… nhũ mẫu …”

Ngay khi ta sắp ngủ gục, một cỗ kiệu sang trọng dừng lại trước mặt.

Một thị vệ nhảy xuống, liếc nhìn ta một cái, rồi quay đầu bẩm báo:

“Bẩm Đốc chủ, là thiên kim phủ Tể tướng – Tống tiểu thư.”

 

2.

Chiếc kiệu lộng lẫy sáu bánh được chạm trổ tinh xảo, sơn son thếp vàng, bên trên có treo những dải tua rua mềm mại, khẽ lay động tựa như tiên khí vấn vít, khiến người ta không tự chủ được mà bị thu hút.

“Tống An Ninh? Chính là vị hôn thê của Tạ Quân Hoài?”

Ta kinh ngạc trừng to mắt: “Ngươi… ngươi biết ta sao?”

Tấm rèm được vén lên, để lộ đôi mắt phượng mênh mang như nước, mà gương mặt kia, chỉ thoáng nhìn đã tựa như chấn động cả nhân gian.

Tạ Quân Hoài vốn có dung mạo xuất chúng, được người đời ca ngợi là tuấn mỹ như cây ngọc đón gió, phong thái đoan chính.

Nhưng so với người trước mặt này, hắn lại có phần kém sắc.

Người này đẹp đến mức quá mức tinh xảo, từng đường nét như được gọt giũa từ ngọc quý, đến từng sợi tóc cũng hoàn mỹ không tì vết.

Ta nhìn đến thất thần, nước bọt không tự chủ được mà chảy xuống.

“Ca ca thật đẹp… Người đẹp như vậy, nhất định cũng là người tốt.”

“Ca ca có thể đưa A Ninh vào cung không?”

“Hửm?”

Người nọ nghe ta nói, ánh mắt thoáng hiện ý cười.

“Tiểu nha đầu, ngươi vào cung làm gì?”

Ta đáp: “Còn ba ngày nữa là sinh thần mười lăm tuổi của A Ninh rồi.”

“Thái ca ca đã hứa, chờ A Ninh mười lăm tuổi, huynh ấy sẽ cưới A Ninh làm Thái tử phi!”

“A Ninh muốn đi hỏi Thái ca ca, có phải ba ngày sau chúng ta sẽ thành thân không.”

Bên cạnh, một tên thị vệ lén nhìn ta, thấp giọng bẩm báo:

“Đốc chủ, nghe nói năm xưa Tống tiểu thư từng vì Thái tử mà đỡ một kiếm, trúng kịch độc, từ đó trí tuệ mãi mãi dừng lại ở tám tuổi, chẳng khác nào trẻ nhỏ.”

“Giờ đây Tống phủ đã suy vi, trong triều chỉ còn mỗi Lâm tướng quân có thể chống lại ngài. Đông cung dường như có ý muốn từ hôn với Tống gia, kết thân với nhà họ Lâm…”

Ánh mắt người nọ dừng lại trên người ta, như đang cân nhắc điều gì.

Một lát sau, hắn đột nhiên nở nụ cười, đưa ra một bàn tay thon dài trắng trẻo như ngọc.

“Tiểu nha đầu, ngươi muốn vào cung tìm Thái tử phải không?”

“Lên đi, ca ca đưa ngươi đi.”

Ta mừng rỡ, chẳng do dự chút nào mà nắm lấy tay hắn.

“Thật sao? Ca ca đúng là người tốt!”

Bàn tay kia, trắng nõn mịn màng, thậm chí còn đẹp hơn cả tay của ta.

Nhìn thì có vẻ mềm mại vô lực, nhưng chỉ cần hơi dùng sức đã dễ dàng kéo ta lên kiệu.

Ta ngồi xuống bên cạnh hắn, chỉ cảm thấy người này đẹp đến mức khó tin.

Mái tóc đen như mực, làn da trắng tựa tuyết, đôi môi đỏ như chu sa.

Ngay cả trên người cũng phảng phất hương thơm của son phấn.

Ta ngây ngốc nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng mới thốt lên một câu:

“Người là ca ca hay tỷ tỷ vậy?”

Ánh mắt hắn híp lại, khóe môi cong lên một nụ cười nguy hiểm, lặng lẽ nhìn ta, không nói một lời.

Bên cạnh, tên thị vệ vội vàng lên tiếng:

“Tống tiểu thư, không thể nói bậy!”

“Chủ nhân nhà ta chính là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ – Tạ Phong!”

Ta nghe vậy, lập tức cứng đờ, răng va vào nhau cầm cập.

“Ngươi ngươi ngươi… Ngươi là Tạ Phong, đường huynh của Thái tử ca ca? Cái kẻ giế/t người như ngóe, lấy mạng người làm thú vui kia?”

Ta tuy bị giam trong khuê phòng, không hiểu biết nhiều về thế sự.

Nhưng cái tên Tạ Phong thì… ta đã nghe đến mức thuộc lòng!

Người ta đồn rằng, hắn vốn là thế tử của Trấn Nam vương, nhưng vì cứu giá mà bị thương nặng, từ đó mất đi quyền kế thừa.

Sau đó, hắn theo Hoàng đế vào cung, trở thành hộ vệ thân cận.

Chỉ trong vòng vài năm, hắn nắm trong tay binh quyền, quyền thế ngập trời, trở thành tâm phúc của bệ hạ.

Thiên hạ đồn rằng, dưới một người, trên vạn người, Hoàng đế là thiên tử, còn hắn chính là “Cửu Thiên Tuế”.

Hắn chuyên quản gián điệp, thẩm tra án hình, tai mắt rải khắp triều đình.

Người ta nói, dù trong hậu viện, những điều thầm kín giữa phu thê cũng không thể giấu khỏi hắn.

Hắn đã tóm gọn không ít quan viên phạm tội, khiến triều đình kinh hãi, người người đều xem hắn là yêu nghiệt.

Mỗi khi ta nghịch ngợm không chịu ngủ, nhũ mẫu sẽ lấy tên hắn ra dọa ta:

“Nếu tiểu thư còn không ngủ, Tạ Phong sẽ đến bắt đi đấy!”

Mà giờ đây, cái kẻ nổi danh tàn nhẫn, dùng hình phạt độc ác mà người người run sợ – Tạ Phong – lại đang ở ngay trước mắt ta!

A Ninh ơi, ngươi chế/t chắc rồi!

Nhìn thấy biểu cảm của ta, Tạ Phong nhướng mày, bỗng nhiên nghiêng người lại gần.

“Tiểu thư sợ bản Đốc sao?”

Có lẽ do gương mặt hắn thực sự quá mức xinh đẹp, hương thơm trên người hắn cũng giống hệt mẫu thân ta.

Nhìn vào dung mạo ấy, ta bất giác quên mất sợ hãi.

“Nhũ mẫu lừa ta.”

“Hửm?”

Ta đưa tay sờ lên mặt hắn.

“Nhũ mẫu nói, Tạ Phong là yêu quái có răng nanh xanh lè, chuyên ăn thịt nữ nhân trẻ tuổi và trẻ con.”

“Ca ca đẹp như vậy, chắc là không ăn thịt người đâu nhỉ?”

Giây tiếp theo, Tạ Phong bắt lấy tay ta, cúi đầu cắn mạnh lên cổ tay ta.

“Ăn!”

“A a a a a a a!!!”

 

3.

Tạ Phong quả nhiên đáng sợ như lời đồn, đúng là một yêu quái chuyên ăn thịt người!

Hắn cắn lên cổ tay ta, lưu lại hai hàng dấu răng chỉnh tề.

Nơi răng nanh cắm xuống còn in lại hai vết sâu, máu rỉ ra.

Ta đau đến mức “oá” lên một tiếng rồi bật khóc.

Vậy mà Tạ Phong chỉ thản nhiên buông ta ra, thong thả chỉnh lại tay áo, vẻ mặt đầy vẻ đắc ý, còn đưa đầu lưỡi liếm nhẹ lên răng nanh vương vết máu.

“Bản Đốc ghét nhất là kẻ nào khen bản Đốc đẹp, lại càng ghét hơn kẻ nào dám chạm vào mặt bản Đốc.”

Ta ôm lấy cổ tay bị cắn, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Thế sao ngươi không nói trước! Sao lại cắn ta chứ!”

“Nhà ta… nhà ta nuôi A Hoàng cũng không dữ như ngươi!”

Tạ Phong thoáng nhướng mày, đôi mắt phượng khẽ nheo lại:

“Ngươi vừa đem bản Đốc so với… chó?”

Ta lập tức vội giải thích:

“A Hoàng là con quạ đen ta nuôi!”

Sắc mặt Tạ Phong đanh lại:

“Quạ đen thì đặt tên chó làm gì?”

“Không đúng! Ngươi đem bản Đốc ra so với một con quạ?!!”

Sợ hắn lại cắn ta lần nữa, ta vội vàng nhận sai:

“Xin lỗi, xin lỗi! Đẹp…à  không, xấu xí ca ca, ta sai rồi!”

“Ta không dám khen ngươi đẹp nữa, cũng không dám chạm vào mặt ngươi nữa!”

“Nhưng… ngươi đã hứa rồi! Ngươi phải đưa ta vào cung gặp Thái tử ca ca!”

Nói xong, ta liền ngồi bệt xuống đất, ôm chặt lấy chân hắn, có chế/t cũng không buông.

Tạ Phong trừng mắt nhìn ta:

“Ngươi…”

Ta vội vàng giơ hai tay lên trời:

“Ta không chạm vào mặt ngươi!”

Tạ Phong thoáng sững người, sau đó lại bật cười, ánh mắt nheo lại đầy ý vị sâu xa:

“Tống tướng quả nhiên dạy dỗ được một nữ nhi ngoan.”

Cuối cùng, hắn vẫn không ăn thịt ta, thậm chí còn đưa ta vào cung thật.

Đã nhiều năm ta chưa từng bước chân vào hoàng cung.

Nơi này thay đổi không ít, người mới vào cung đều không nhận ra ta, chỉ coi ta là tùy tùng của Tạ Phong.

Bị nhốt trong khuê phòng quá lâu, lúc này nhìn thấy cung điện nguy nga, ta tò mò đến mức nhìn ngó khắp nơi.

Tạ Phong lạnh giọng cảnh cáo:

“Còn muốn gặp Thái tử không?”

Ta bĩu môi: “Muốn.”

Hắn nói: “Muốn thì ngoan ngoãn một chút!”

Dứt lời, hắn nắm lấy tay ta, giữ chặt trong lòng bàn tay.

“Bản Đốc thấy ngươi đáng thương nên mới dẫn ngươi vào cung, ngươi mà gây rắc rối cho ta, bản Đốc sẽ lập tức tống cổ ngươi ra ngoài, nghe rõ chưa?”

Ta gật đầu như giã tỏi:

“Rõ rồi!”

Nghe xong, hắn mới thảnh thơi khôi phục dáng vẻ tiêu sái, nắm tay ta kéo đi trong cung.

Tạ Phong giờ đây là quyền thần chốn triều đình, là tân quý bên cạnh bệ hạ, danh tiếng lẫy lừng.

Hắn ngang nhiên kéo tay ta đi giữa cung cấm, không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

Chỉ có một vài tiếng thì thầm truyền đến từ sau lưng:

“Cửu Thiên Tuế sao lại nắm tay một cô nương?”

“Không biết nữa, ai biết là tiểu thư nhà ai xui xẻo thế…”

Huhu… Chính là ta đây, kẻ xui xẻo đó chính là ta.

Nhưng ta muốn gặp Thái ca ca, ta không thể từ bỏ!

Khi đến yến tiệc, ta mới biết, hôm nay bệ hạ thiết yến là để tẩy trần cho Lâm tướng quân trở về sau chiến thắng nơi tiền tuyến.

Lâm tướng quân, chính là cữu cữu của ta.

Di mẫu ta gả cho Lâm tướng quân Lâm Giang Hải, sinh được hai hài tử.

Biểu ca Lâm Viễn Không, thừa kế tước vị, là một thiếu niên tướng quân.

Biểu muội Lâm Uyển Ninh, bằng tuổi ta, chỉ nhỏ hơn ta nửa năm.

Chỉ tiếc, di mẫu ta mất sớm, khi bà còn sống hai nhà còn qua lại, nhưng mấy năm nay đã không còn liên lạc.

Ta đã rất lâu chưa gặp huynh muội bọn họ.

Nay không chỉ có thể gặp được Thái tử ca ca, còn có thể gặp biểu ca và biểu muội, ta cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

Nhìn ta hớn hở, dường như Tạ Phong không vừa mắt lắm.

Hắn âm thầm nhéo tay ta một cái:

“Vui vẻ như thế sao?”

“Đến lúc đó đừng khóc quá to là được!”

Ta khó hiểu nhìn hắn:

“Sao lại khóc? Được gặp biểu ca, biểu muội và Thái tử ca ca, ta vui còn không kịp, tại sao phải khóc?”

Tạ Phong cong môi, nở một nụ cười đầy hàm ý, tựa như có điều gì đó không tốt đang chờ ta phía trước.

“Chờ một lát nữa… ngươi sẽ hiểu.”